điện thoại từ chồng cũ
Mua bán điện thoại smartphone chính hãng, SmartPhone tại Hà Nội có giá bán từ 5000000₫ đến 10000000đ, hàng mới, hàng 90%, hàng 80%, hàng cũ Hà Nội . Hà Nội Hải Phòng Đà Nẵng TP. Hồ Chí Minh. Liên hệ quảng cáo . Hỗ trợ . CSKH: (024) 73095555 (Máy lẻ: 162) LH Quảng Cáo
Cắt dán điện thoại từ giấy. Đây là cách làm một chiếc điện thoại thời cũ ( hay còn gọi là dumbphone) với màn hình nhỏ và những phím bấm lớn. Sao cho khi đặt chồng chúng lên từ giấy cắt ở bước 1, chúng sẽ tạo một khoảng trống ở giữa, và viền bao quanh khoảng
Các ông chồng có thể nhận thấy đươc các dấu hiệu vợ ngoại tình thông qua các thiết bị máy tính, điện thoại di động như: Đặt mật khẩu, tỏ thái độ khó chịu khi có ai vô tình động vào điện thoại, máy tính cá nhân của mình. Sử dụng nhiều mạng xã hội: facebook, zalo,… hay đăng hình, viết status "thả thính" khác lạ, chặn quyền xem từ bạn.
Lâu nay, các điện thoại iPhone và Android đã sử dụng keo và thiết kế quá gọn khiến việc sửa điện thoại cũ rất khó khăn. Đây là lần đầu tiên một chiếc iPhone có thể mở ra từ mặt sau kể từ iPhone 4S. TTO - Vợ chồng anh Bảy từ quê lên (Bình Chánh, TP.HCM) ở trọ đi
Bạn gái quan hệ với tình cũ khi giận tôi. vợ chồng cô ở lại viện chăm sóc con. sinh con tại Bệnh viện Từ Dũ, không rõ số điện thoại rò rỉ từ
Do đó, hãy cân nhắc mua phiên bản nào dựa trên nhu cầu sử dụng của chính bạn. Đồng thời tùy vào tình trạng của chiếc điện thoại mà mức giá Google Pixel 3 cũ có thể tiết kiệm từ 10 - 20% cho khách hàng.
Vay Tiền Nhanh Iphone. Tên gốc Chồng Trước Điện Báo Tác giả Tần Tam Kiến Thể loại Đô thị tình duyên, gương vỡ lại lành, ngọt văn Nguồn Tấn Giang Editor Bông Cỳ Heo wp bongcyheo19 Tình trạng Hoàn 55 chương + 8 phiên ngoại ———– Văn án Bối cảnh hôn nhân đồng tính hợp pháp. Đồng Thu không ngờ, sau khi hôn nhân đồng tính hợp pháp hóa, anh lập tức bị thúc giục kết hôn. Họ hàng giới thiệu cho anh một người đàn ông, gương mặt đẹp trai vóc dáng tốt, trước kia là cảnh sát hình sự, sau khi chấn thương được điều về làm cảnh sát an ninh.* * Tương tự như cảnh sát với công an ở Việt Nam. Cảnh sát an ninh Nguyên văn là “phiến cảnh 片警” Nhiệm vụ chính là điều tra và ngăn chặn các hoạt động phi pháp và tội phạm. Duy trì trật tự xã hội, ngăn chặn và xử lý hậu quả của Hành vi gây rối trật tự an sinh xã hội. Đồng Thu là kẻ cuồng đồng phục, đối phương nhìn anh cũng rất thuận mắt. Cả hai đều bị người nhà hối đến đỉnh đầu bốc khói, dứt khoát kết hôn. Trước khi cưới ước định một năm sau nếu thấy không hợp thì chia tay trong hòa bình, ly hôn. Thời hạn một năm đã đến, Đồng Thu nói “Hoắc Tri Hành, chúng ta ly hôn đi.” Bạn hỏi Hoắc Tri Hành “Cậu ta bảo ly hôn cậu cũng đồng ý?” Hoắc Tri Hành “Đồng ý….. tôi tôn trọng lựa chọn của người ta, ly thì ly, lại theo đuổi ôm trở về chẳng phải là được rồi sao.” Cảnh sát công x thầy giáo thụ. Từ tương kính như tân đến dính chặt như keo sơn. ———– Link
Lúc công ty dọn nhà tới, Đồng Thu đang nghe điện thoại, hai học sinh trong lớp anh yêu sớm, bị người lớn phát hiện, lúc này người nhà hai bên đang ồn ào cãi nhau túi bụi. Bạn trai trốn vào WC gọi điện cho anh xin giúp đỡ.“Đồng ca, cứu em!”Bạn trai tên Phùng Khải Văn, là lớp trưởng lớp anh, lớn lên đẹp trai thành tích tốt, bạn gái nhỏ tên Hám Duyệt, là cán sự văn nghệ trong lớp, cô bé học tập cũng không tệ, mỗi kỳ thi đều có thể đứng top 5 trong lớp, trong mắt các học sinh tuyệt đối là trai tài gái sắc, tài tử giai Thu với tư cách là chủ nhiệm lớp, đối với chuyện này trực tiếp mắt nhắm mắt mở, tất cả mọi người đều có thời kỳ này, rung động tuổi mới lớn, mối tình đầu. Chỉ cần không ảnh hưởng đến học tập, cũng không phải vấn đề gì mà, anh nghĩ như vậy, phụ huynh người ta lại không nghĩ như đứa cuối tuần cùng nhau đến thư viện thành phố học bài. Ba mẹ Hám Duyệt thật sự làm quá, để xác thực con gái có đúng là yêu sớm hay không, nổi lên ý định đi theo dõi. Ngay tại lúc hai đứa nắm tay mà lao ra gọi tên chặn bọn nhỏ vậy người nhà hai bên hẹn nhau gặp mặt để giải quyết vấn đề. Chuyện này Đồng Thu biết, nhưng phụ huynh không có gọi anh, anh cũng không tiện tham dự.“Ba mẹ hai đứa nói gì?” Đồng Thu vừa nói chuyện điện thoại cùng Phùng Khải Văn, vừa đứng ở phòng khách nhìn Hoắc Tri Hành chỉ huy công ty dọn nhà nâng nhẹ đặt khẽ.“Bọn họ căn bản không có đưa ra yêu cầu sau này phải thế nào, bây giờ chỉ đang ầm ĩ xoắn xuýt rốt cục là em dụ dỗ Duyệt Duyệt hay là Duyệt Duyệt quyến rũ em.”Đồng Thu xoa xoa mi tâm, chuyện này nếu là bình thường, anh khẳng định sẽ tranh thủ đến xem, khuyên nhủ mấy vị phụ huynh, cũng dạy dỗ bọn nhỏ một chút. Nhưng hôm nay là đặc thù, anh dọn nhà, nói chính xác là ra riêng sau ly hôn. Anh cũng không thể ném chồng cũ ở đây một mình mà bỏ đi trước dù Đồng Thu biết rõ, cho dù anh có thật sự làm vậy, Hoắc Tri Hành cũng sẽ không nói gì.“Như này đi, em đưa điện thoại cho ba em, tôi nói với ông ấy mấy câu.”“Đồng ca, ba em bây giờ đang giận ngập đầu, dự tính lát nữa về nhà mông em chắc chắn nở hoa, thầy khẳng định muốn cùng ông ấy nói chuyện?” “Không phải em tìm tôi cứu em sao?”“Ý em là, thầy có thể tới đây đưa em cùng Duyệt Duyệt trốn đi không?”“Không thể!” Đồng Thu nói, “Tôi không đi được.”Đồng Thu nhìn Hoắc Tri Hành nhấc thùng hành lý của anh đi theo công ty dọn nhà ra ngoài. Đi tới cửa, hắn còn quay lại nhìn anh một cái.“Nhanh lên, tôi bên này đang bận.”Đồng Thu dùng mười phút vuốt xẹp lửa giận của ba Phùng Khải Văn, hơn nữa còn thuận lợi xúi giục để ông chịu trách nhiệm đi đối phó với ba người còn ai chưa từng làm cha mẹ sẽ không thể trải nghiệm cái cảm giác “Mặc kệ anh có là lãnh đạo cấp cao bao nhiêu, cũng mặc kệ anh có nhiều tiền thế nào, lời của thầy giáo anh không thể không nghe.” Đồng Thu tuy rằng trẻ tuổi, chỉ mới hơn ba mươi, nhưng ở thành phố này cũng là thầy giáo có tiếng. Năm đầu tiên chủ nhiệm lớp 12 đã có học sinh thi đại học đạt thủ khoa toàn thành phố. Từ đó về sau, năm nào cũng có phụ huynh tìm đủ mọi cách nhét con mình vào lớp của Đồng Thu. Bởi vì phụ huynh đều tin tưởng anh, học sinh đều yêu thích anh, cho nên anh nói cái gì cũng đều nghe lý xong chuyện này, Đồng Thu cúp điện thoại. Vừa nhìn lại, nhà đã trống hơn phân nửa. Đến lúc này anh mới đột nhiên ý thức được, một năm cùng Hoắc Tri Hành kết hôn, đồ đạc của anh đã chiếm lĩnh hơn một nửa giang sơn bờ cõi trong cái nhà này.“Gần như là xong rồi.” Hoắc Tri Hành từ bên ngoài trở về, vừa vào cửa đã hỏi anh, “Em xem có còn sót cái gì hay không, anh nhớ trong phòng ngủ còn một thùng sách đúng không?”“Vâng.” Đồng Thu quay người đi vào phòng ngủ, “Anh nghỉ một lát đi, tự em chuyển xuống được rồi.”Đồng Thu vào phòng nhấc cái thùng kia lên, nhìn thì nhỏ vậy mà lại rất nặng.“Để anh để anh.” Hoắc Tri Hành chạy vào muốn tiếp lấy cái thùng, bị Đồng Thu cự tuyệt.“Không được. Cái này quá nặng, tay anh chịu không được.” Đồng Thu vẫn còn nhớ hôm trước Hoắc Tri Hành bắt một tên cướp, làm cánh tay bị Tri Hành nhún nhún vai, cũng không cố quá, tránh sang một bên nhường đường cho là, tất cả đồ vật đều đã dọn sạch sẽ, cũng không còn sót lại cái người cùng nhau xuống lầu. Đồng Thu đem cái thùng nhỏ cuối cùng này để lên trên một cái thùng khác, sau đó quay người cùng Hoắc Tri Hành tạm biệt.“Sau này phải chăm sóc bản thân thật tốt.” Hoắc Tri Hành đêm qua trực ca đêm, sáng nay vừa về đến nhà đã giúp Đồng Thu thu dọn đồ đạc, lúc này cố gắng vực dậy tinh thần, nhẫn nhịn không ngáp trước mặt Đồng Thu.“Ừm, anh cũng vậy.” Đồng Thu vươn tay, hai người bắt tay một cái, “Em đi trước, anh lên nhà nghỉ ngơi đi.” Đồng Thu nói xong, nghĩ nghĩ lại nói thêm một câu “Gặp phải chuyện gì cũng đừng quá cố chấp nhảy vào, an toàn mới là quan trọng nhất.”Hoắc Tri Hành gật gật đầu, lui về sau nửa bước, nhìn Đồng Thu lên tải của công ty dọn nhà, Đồng Thu ngồi giữa hai nhân viên, từ kính chiếu hậu đưa mắt nhìn người đứng bên Tri Hành vẫy tay chào anh, nở một nụ chạy, Đồng Thu nhìn người đàn ông càng lúc càng xa, càng lúc càng nhỏ, đột nhiên lại buồn rầu vô với Hoắc Tri Hành cứ vậy là xong. Một năm hôn nhân, không dài, nhưng từ mức độ nào đó mà nói thật ra cũng không phải Tri Hành rất tốt, giữa hai người có thể dùng câu tương kính như tân để hình dung, nhưng đây không phải là hôn nhân mà Đồng Thu muốn. Anh cảm thấy, hôn nhân chính là một bể chứa, từng chút chung đụng hòa hợp của hai người chính là chất lỏng làm đầy bể chứa. Có người là rượu mạnh, có người là nước ngọt, còn bọn họ là nước sôi, vô cùng nhạt không sợ bình thường, cái anh sợ chính là giữa hai người không có tình nhân không có tình yêu chính là giả mù mưa sa*, làm cho người ta cảm thấy rất mệt mỏi, vậy nên dứt khoát làm theo ước định trước khi kết hôn, nếu một năm không thấy thích hợp, thì ly hôn.* Giả mù mưa sa giả vờĐương nhiên, trước khi chính thức nhận được giấy chứng nhận ly hôn, Đồng Thu không nghĩ tới chuyện này lại diễn ra suôn sẻ như vậy. Anh chỉ là cảm thấy đã đến lúc có thể nói ra, vì vậy vào hôm nào đó sau khi cơm nước xong xuôi thuận miệng nói một câu “Tri Hành, chúng ta ly hôn đi.”Hoắc Tri Hành cũng chỉ sửng sốt một chút, sau đó liền gật dễ dàng đồng ý như vậy, lại khiến cho Đồng Thu mất một lúc lâu mới hồi khi kết hôn, Đồng Thu vẫn luôn sống cùng ba mẹ. Nhưng sau khi ly hôn anh không có quay về đó, mà là thuê một căn hộ nhỏ một phòng ngủ gần trường học. Thứ nhất là vì cảm thấy đi làm thuận tiện, thứ hai là vì không muốn nghe mẹ lải viên công ty dọn nhà giúp anh đem thùng lớn thùng nhỏ chuyển vào trong nhà mới. Cái phòng khách không lớn rất nhanh đã được lấp đầy nhét chồng nhét Thu trả tiền, lại khách khách khí khí mua cho hai nhân viên hai gói thuốc lá, đưa người xuống cửa dưới lầu. Lúc quay người trở về điện thoại đột nhiên vang lên.“Đồng ca, cứu em.” Lại là bọn nhãi ranh lớp Thu thậm chí còn không kịp về nhà, trực tiếp từ cửa tiểu khu bắt xe đến đồn công làm thầy giáo đúng là vừa làm cha vừa làm mẹ. Đám oắt con không làm người ta bớt lo này chuyện gì cũng tìm anh. Một chục cuốc điện thoại đều là một câu “Đồng ca, cứu em.”Anh hôm nay cùng chồng ly thân, vốn dĩ nên là một mình buồn sầu trong chốc quả lại bị quấy rối, đừng nói là buồn sầu, đến cả thời gian dọn nhà cũng không Thu từ đồn công an bảo lãnh Phùng Khải Văn ra ngoài, hỏi cậu “Ăn cơm chưa?”“Chưa có ăn.”“Về nhà ăn cơm đi.”“Đồng ca, em không muốn về nhà.” Phùng Khải Văn ngồi xổm ở ven đường, ngửa đầu nhìn thầy giáo của cậu, “Mẹ của Duyệt Duyệt bắt hai đứa bọn em chia tay, trong lòng em không thoải mái.”Đồng Thu bất đắc dĩ nhìn cậu, “Ba mẹ em có biết em ra ngoài không? Có biết em đánh nhau không?” “Em nói em đi gặp thầy.”Đồng Thu coi như phục luôn, kéo người dậy “Đi ăn trước đã.”Phùng Khải Văn muốn ăn Pizza Hut, Đồng Thu chỉ có thể theo ý người ngồi bên trong tiệm Pizza Hut, Phùng Khải Văn bộ dạng mấy ngày chưa được ăn cơm, phải nói là ăn như hổ đói.“Đồng ca, thầy nói xem vì sao người yêu nhau không thể ở cùng nhau chứ…?”Đồng Thu nở nụ cười, trong lòng tự nhủ Mi mới mười sáu mười bảy tuổi, nhóc con bé tí biết cái gì là yêu sao…?Trong lòng thổ tào như vậy là một chuyện, nói ra lại là việc khác, làm thầy giáo, lúc cùng học sinh trò chuyện phải đặc biệt chú ý.“Em vừa rồi phải nói là vì sao bây giờ em cùng Hám Duyệt yêu nhau, nhưng không thể ở cùng nhau?’.”“Nói như thế nào đều được, nhưng tại sao lại vậy chứ?”Đồng Thu cắn ống hút trà sữa, chậm rãi ung dung nói “Bởi vì bọn em còn nhỏ, tôi không thể nói các em tuổi này không biết tình yêu, nhưng mà, tình yêu không phải chỉ là hai bên cùng nhau yêu thích mà thôi, còn có thêm một phần trách nhiệm. Mấy đứa không gánh nổi phần trách nhiệm này.”Phùng Khải Văn cúi đầu suy nghĩ, Đồng Thu ngồi đối diện cậu quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trời sắp tối rồi, nhìn thấy cũng chỉ là hình ảnh phản chiếu của chính mình trên cửa sổ thủy trông có vẻ trẻ hơn độ tuổi ba mươi khá nhiều, tóc tai cắt tỉa gọn gàng, mắt đeo một cặp kính mỏng. Nhìn qua nho nhã lịch sự, nhưng lại không có tí tinh thần thể có tinh thần mới là lạ, mấy ngày nay vừa tìm nhà ở vừa dọn nhà, thỉnh thoảng còn bị bọn oắt con này quấy rối. Anh một giấc ngủ ngon đàng hoàng cũng không Khải Văn bất ngờ ngẩng đầu nhìn Đồng Thu “Đồng ca, thầy ly hôn đúng không?”Đồng Thu đang vừa uống trà sữa vừa chiêm ngưỡng “khoảnh khắc sa sút” của chính mình, nghe cậu hỏi một câu như vậy, suýt chút nữa thì sặc.“Em nghe ai nói?” Trước kia lúc Đồng Thu kết hôn, Phùng Khải Văn thân là lớp trưởng, cố ý làm chúc mừng cho anh, còn mang theo mười bạn học trong lớp đến KTV vừa hát 《Hôm nay anh sẽ cưới em》vừa chúc mừng tân hôn Đồng Thu cùng Hoắc Tri Hành “Bạch đầu giai lão, sớm sinh quý tử”.“Em mấy hôm trước nhìn thấy thầy cùng sư mẫu đi ra từ cục dân chính,” Phùng Khải Văn nói, “Hai người ngoại trừ ly hôn cũng không có nguyên nhân nào khác để đi ra từ cục dân chính cả.”Nói như thế nào đây? Đôi khi có học trò quá thông minh cũng làm cho người ta vô cùng bối rối.“Vì sao lại ly hôn….?” Phùng Khải Văn hỏi, “Hai người không phải rất tốt sao? Sư mẫu mặc cảnh phục đẹp trai muốn chết…!”“Nhà nào có cái khó của nhà đó, người ngoài nhìn vào cũng chỉ là bề nổi mà thôi.” Đồng Thu búng một phát lên trán cậu, “Đừng có quan tâm chuyện của người khác nữa.”“Là thế nào? Ở nhà sư mẫu bạo hành thầy sao…?”Đồng Thu “Chậc” một tiếng, để cho cậu ngừng nói hươu nói vượn. Phùng Khải Văn quan sát anh, chỉ chỉ tay anh “Thầy vẫn còn đeo nhẫn kìa.”Bị cậu nói như vậy Đồng Thu mới chú ý tới nhẫn cưới anh đang đeo trên tay. Chiếc nhẫn này là trước khi kết hôn anh cùng Hoắc Tri Hành đi mua, kiểu dáng rất đơn giản, phía bên trong có khắc tên hai người. Cả hai đều không phải kiểu người thích phô trương, loại nhẫn đơn giản bên trong thêm một chi tiết riêng này thật sự rất phù Thu dùng sức hút một hơi trà sữa, giục Phùng Khải Văn ăn cho nhanh khi trời tối Đồng Thu đưa Phùng Khải Văn về tận nhà, lại dặn dò cậu không được đối nghịch với người lớn, hai đứa còn trẻ, cuộc sống về sau còn rất dài. Nếu thật sự thích Hám Duyệt, thì cố gắng thi đậu vào một trường đại học đi, đến lúc đó ai cũng không cấm cản mấy đứa yêu Khải Văn ngoan ngoãn về nhà, trước khi đi còn nói với Đồng Thu “Đồng ca, mặc dù sẽ bị tổn thương một thời gian, nhưng thầy cũng đừng quá khó chịu, đàn ông tốt nơi nào cũng có, tương lai khẳng định sẽ có người tốt hơn sư mẫu đợi thầy.”Đồng Thu cười đem thằng nhóc thúi này đuổi một mình trên đường về nhà, Đồng Thu chăm chú nhìn chiếc nhẫn đang đeo, sau đó anh giơ tay, dưới ánh trăng chụp một tấm hình gửi cho Hoắc Tri nói Cái này quên trả lại cho lâu sau Hoắc Tri Hành mới trả lời lại, chỉ có 6 chữ đơn giản Trước tiên em cứ giữ đi.
Điện Thoại Từ Chồng Cũ Chồng Trước Điện Báo Ảnh sưu tầm Tên gốc Chồng Trước Điện Báo Tác giả Tần Tam Kiến Thể loại Đô thị tình duyên, gương vỡ lại lành, ngọt văn Thuộc tính nhân vật Ôn nhu cảnh sát công x muộn tao thầy giáo thụ Nguồn Tấn Giang Ngày hoàn thành 18/08/2020 Văn án Bối cảnh hôn nhân đồng tính hợp pháp. Đồng Thu không ngờ, sau khi hôn nhân đồng tính hợp pháp hóa, anh lập tức bị thúc giục kết hôn. Họ hàng giới thiệu cho anh một người đàn ông, gương mặt đẹp trai vóc dáng tốt, trước kia là cảnh sát hình sự, sau khi chấn thương được điều về làm cảnh sát an ninh.* * Tương tự như cảnh sát với công an ở Việt Nam. Cảnh sát an ninh Nguyên văn là “phiến cảnh 片警” Nhiệm vụ chính là điều tra và ngăn chặn các hoạt động phi pháp và tội phạm. Duy trì trật tự xã hội, ngăn chặn và xử lý hậu quả của Hành vi gây rối trật tự an sinh xã hội. Đồng Thu là kẻ cuồng đồng phục, đối phương nhìn anh cũng rất thuận mắt. Cả hai đều bị người nhà hối đến đỉnh đầu bốc khói, dứt khoát kết hôn. Trước khi cưới ước định một năm sau nếu thấy không hợp thì chia tay trong hòa bình, ly hôn. Thời hạn một năm đã đến, Đồng Thu nói “Hoắc Tri Hành, chúng ta ly hôn đi.” Bạn hỏi Hoắc Tri Hành “Cậu ta bảo ly hôn cậu cũng đồng ý?” Hoắc Tri Hành “Đồng ý….. tôi tôn trọng lựa chọn của người ta, ly thì ly, lại theo đuổi ôm trở về chẳng phải là được rồi sao.” Cảnh sát công x thầy giáo thụ. Từ tương kính như tân đến dính chặt như keo sơn. Xì – poi Thụ là giáo viên cấp 3, nhưng không phải kiểu quy củ nghiêm túc như trong tưởng tượng đâu. Tính cách hết sức thú vị! LƯU Ý Mình edit truyện bởi vì mình muốn đọc, tác giả HỔNG có cho phép đâu! Mình không biết nửa chữ tiếng Trung nên nội dung sẽ KHÔNG chính xác 100%. LÀM ƠN ĐỪNG BẮT CÓC ĐỨA NHỎ CỦA MÌNH!!! Mục Lục Bị Trộm Rồi!!! Chương 1 – Chương 2 – Chương 3 Chương 4 – Chương 5 – Chương 6 Chương 7 – Chương 8 – Chương 9 Chương 10 Chương 11 – Chương 12 – Chương 13 Chương 14 – Chương 15 – Chương 16 Chương 17 – Chương 18 – Chương 19 Chương 20 – Chương 21 – Chương 22 Chương 23 – Chương 24 – Chương 25 Chương 26 – Chương 27 – Chương 28 Chương 29 – Chương 30 – Chương 31 Chương 32 – Chương 33 – Chương 34 Chương 35 – Chương 36 – Chương 37 Chương 38 – Chương 39 – Chương 40 Chương 41 – Chương 42 – Chương 43 Chương 44 – Chương 45 – Chương 46 Chương 47 – Chương 48 – Chương 49 Chương 50 – Chương 51 – Chương 52 Chương 53 – Chương 54 – Chương 55 Phiên ngoại 1 – Phiên ngoại 2 Phiên ngoại 3 – Phiên ngoại 4 Phiên ngoại 5 – Phiên ngoại 6 Phiên ngoại 7 – Phiên ngoại 8 😋HẾT RỒI NHA!!!😎
Chương 21 Ảnh sưu tầm Đồng Thu xấu hổ, vui vẻ vùi ở trong lòng Hoắc Tri Hành ngủ say. Từ khi hai người ly hôn, chuyển ra khỏi chỗ này, anh rất hiếm khi cùng người khác ngủ chung. Một lần duy nhất chính là vào đêm trước hôm Hoắc Kiều kết hôn, anh nghẹn một đêm, ngủ phải nói là cực kỳ khó chịu. Lily có điều muốn nói Có bạn nào để ý không, theo diễn biến của truyện thì hôn lễ của Hoắc Kiều mới tổ chức sáng hôm nay, ôm công chúa cũng là thấy vào sáng hôm nay, ngủ chung cũng mới ngủ đêm hôm qua! Nhưng chắc là tác giả thấy có hơi nhiều chương nên viết như vậy hihi 😁😁😁 Nhưng lúc này thì khác, Đồng Thu xưa nay chưa từng sảng khoái như vậy. Thân thể sảng khoái, tinh thần cũng sảng khoái. Linh hồn và thể xác thay phiên nhau lên đến cao trào, cùng nhau hưởng hồng phúc tề thiên. Trước khi ngủ Hoắc Tri Hành đặt hai cái đồng hồ báo thức. Hai người cả một đêm không nghỉ, chuyên tâm làm bài thi, mặc kệ như thế nào, sáng ngày mai cũng phải dậy đi làm. Thầy giáo Đồng bởi vì đêm hôm trước coi thi hôm sau nghỉ dạy, chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra. Rạng sáng mới đi ngủ, 7 giờ Đồng Thu đã bị chuông đồng hồ đánh thức. Anh quấn chăn lẩm bẩm một tiếng, trở người, mông đau đến mức lập tức thanh tỉnh. Mấy tháng không có làm chuyện đó, làm một lần này so với làm một năm trước kia còn sung sướng hơn. Giống như là Gai Zhong Gai*, Một viên bằng cả năm viên’. * Gai Zhong Gai Là một loại thực phẩm chức năng bổ sung canxi do Nhà máy Dược phẩm Cáp Nhĩ Tân số 6 sản xuất. “Một viên bằng cả năm viên” là một câu trong quảng cáo. Nhưng hậu quả của sung sướng chính là sáng hôm sau chân không khép lại được, động nhẹ liền đau. Đồng Thu không chỉ có mông đau, đầu cũng đau, dù sao thì đêm hôm qua cũng uống rượu giả. Anh đưa tay sờ sờ đầu, cảm thấy hình như hơi sốt. Đồng Thu đang trốn trong chăn khó chịu lẩm bẩm, Hoắc Tri Hành đã làm xong điểm tâm đẩy cửa đi vào. “Khó chịu sao?” Hoắc Tri Hành vẫn còn đang đeo tạp dề, nhìn vào chính là người đàn ông của gia đình vừa anh tuấn lại còn chu đáo. Hắn đi đến mép giường, trực tiếp cúi người xuống, hai người trán tiếp trán, Đồng Thu lập tức ngừng thở. “Hình như là có hơi nóng.” Hoắc Tri Hành thẳng người lên, lại dùng tay sờ trán Đồng Thu, “Hôm nay có tiết sao? Nếu thật sự không được thì xin nghỉ đi.” “Không được, em phải đi.” Đồng Thu nắm lấy ga giường muốn bò dậy, kết quả Hoắc Tri Hành nhanh tay lẹ mắt, đi thẳng tới, hai tay luồn vào nách đối phương, xốc người đứng lên. Đồng Thu cả người lười biếng mà treo ở trên người Hoắc Tri Hành cười “Em giống như người tàn tật vậy.” Hoắc Tri Hành cũng cười anh “Có cần anh sang nhà hàng xóm mượn cái xe lăn đẩy em đi làm không?” “Đừng!” Đồng Thu nhìn khắp nơi tìm quần áo của mình, “Phùng Khải Văn nhất định sẽ ảo tưởng, cho rằng anh bạo hành gia đình em, làm em đứt chân. Nói cho anh biết, học sinh này của em, yêu thầy vô cùng, có thể liều mạng với anh.” Hoắc Tri Hành dán vào tai anh cười khẽ, cười đến lỗ tai Đồng Thu ngứa ngáy, chỗ nào cũng ngứa. “Haizz…” Đồng Thu tìm quần áo, tìm nửa ngày, cuối cùng ở bên cạnh sọt quần áo dơ tìm thấy…..quần chữ T của mình. “Hửm? Làm sao vậy?” Hoắc Tri Hành quay đầu, theo tầm mắt của anh nhìn sang, lại cười “Ngày hôm qua chưa kịp nói em, thầy giám thị đến trường thi mặc quần chữ T, tâm cơ thật sâu….” Đồng Thu không lên tiếng, đem mặt chôn ở cổ Hoắc Tri Hành, chỉ cảm thấy xấu hổ muốn chết. “Anh thấy là em không kịp tiết tự học đầu giờ đâu, nhớ không lầm là em buổi chiều mới có tiết, không cần phải vội.” Hoắc Tri Hành dùng sức bế người lên “Đi tắm trước đã, của em….. cái quần chữ T của bạn em ngày hôm qua làm dơ rồi, đừng mặc, trong nhà có quần lót mới, anh lấy cho em một cái.” Hoắc Tri Hành ôm Đồng Thu đến dưới vòi hoa sen “Lát nữa ăn cơm xong thì uống thuốc, anh phải đi trước, chìa khóa vẫn để trong ngăn kéo tủ giày, lúc em đi thì nhớ lấy, khóa cửa giúp anh.” Đồng Thu đứng dưới vòi hoa sen nhìn hắn “Anh phải đi à?” Hoắc Tri Hành tiến lên, nhéo nhéo mông Đồng Thu, “Không nỡ xa anh sao?” “….. Không có, đi đi.” Hoắc Tri Hành đi ra ngoài, đóng cửa giúp anh, sau đó đi lấy quần áo cho anh. Đến khi Đồng Thu tắm xong đi ra, Hoắc Tri Hành đã thay xong quần áo chuẩn bị ra ngoài “Ăn cơm trước đi, thuốc anh để trên bàn trà. Em hôm nay cũng đừng mặc bộ quần áo tối qua, học sinh của em chịu không nổi đâu, anh cho em mượn một bộ, có hơi rộng nhưng mặc tạm đi.” Đồng Thu ngốc lăng xoa đầu nhìn hắn. “Anh đi trước, có việc thì cứ gọi anh.” Hoắc Tri Hành mở tủ giày, đặt chìa khóa vào, “Lúc đi nhớ lấy chìa khóa.” Cái xâu chìa khóa kia chính là cái lúc trước Đồng Thu dọn đi để lại, trên đó vẫn còn treo cái móc khóa hai người mua ở cửa hàng ven đường lúc mới kết hôn, một con heo màu xám xấu ơi là xấu. Hoắc Tri Hành vẫy tay, ý bảo Đồng Thu lại đây. Đồng Thu choàng khăn tắm đi ra cửa, còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đã bị người ta hôn trộm một cái. “Được rồi, hôm nay đã có sức lực để làm việc.” Hoắc Tri Hành dùng sức vuốt một cái mái tóc ướt sũng của anh, “Anh đi đây, buổi tối gặp!” Hoắc Tri Hành cuối cùng cũng đi, Đồng Thu đứng ở cửa, cả buổi mới có phản ứng, đỏ mặt trắng mắt nói thầm “Ai buổi tối gặp anh chứ?” Chịu đựng cái mông đau ngồi xuống ăn sáng, Đồng Thu bắt đầu nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua, tất cả mọi chuyện đều không hợp lý. Anh tuy rằng không đến mức ngàn ly không say, nhưng tuyệt đối không có khả năng mấy ly đã gục. Hơn nữa trạng thái lúc đó cũng không giống say rượu bình thường, tay chân tê dại, cả người vô lực, nhưng ý thức lại rất tỉnh táo. Đồng Thu cắn một miếng trứng gà, anh thích nhất là trứng chần nước sôi, một bên tiếp tục nghi hoặc, một bên nhịn không được mà khen ngợi Hoắc Tri Hành. Anh nhớ lại lúc ở quán bar, lúc đó Hoắc Tti Hành đến nhà vệ sinh, bartender mang đến một ly rượu, nói là sản phẩm mới, tặng khách hàng uống thử. Đồng Thu cẩn thận suy nghĩ, nhất định là ly rượu đó có vấn đề, bartender kia cùng gã đàn ông dính vào anh sau đó không chừng chính là cùng một bọn. Anh nghĩ, sau này đúng là không thể một mình tới quán bar, đàn ông hơn ba mươi tuổi vẫn sẽ có người nhớ thương. Nghĩ như vậy, Đồng Thu còn thấy rất vui vẻ, điều này chứng tỏ mị lực của anh không hề thuyên giảm. Ăn uống no đủ, Đồng Thu đi thay quần áo, lúc soi gương còn có cảm giác hạnh phúc vi diệu. Cũng không biết là bởi vì cuối cùng cũng được “Đút no” hay là do mặc quần áo của chồng cũ, tóm lại, tâm tình tốt đến mức trời đầy mây anh cũng nhìn thấy mặt trời. Ra tới cửa, Đồng Thu uống thuốc hạ sốt. Cầm chùm chìa khóa nguyên bản vốn là của anh lên, đi làm. **** Ở bên kia, Hoắc Tri Hành vừa mới bước vào đồn công an Tam Hồ, giơ tay gõ một cái lên bàn làm việc của đồ đệ Triệu Hòa Vũ. Triệu Hòa Vũ đang sống sờ sờ ăn bánh bao sợ tới mức xém chút nữa thì chết nghẹn. “Sao thế sư phụ?” Triệu Hòa Vũ ngẩng đầu nhìn hắn. “Tối hôm nay cùng tôi đi kiểm tra cái quán bar hôm qua, có người tính kế tính đến trên đầu sư mẫu cậu.” Đồng Thu bình thường đều đến trường học từ sáng sớm, chưa từng vắng mặt tiết tự học đầu giờ. Nhưng hôm nay sau khi tiết tự học đầu giờ kết thúc anh mới đến, lúc anh tới cổng trường thì chuông tan học cũng vừa vặn vang lên. Anh đi thẳng đến phòng học, đi xem bọn nhóc con làm anh lo nghĩ kia. Chú bảo vệ ở cổng thấy anh, cười ha hả chào hỏi “Thầy giáo Đồng hôm nay đổi phong cách rồi.” Đồng Thu cười cười “Đẹp trai đúng không?” Chú bảo vệ gật đầu, đưa cho anh ít bánh kẹo “Con gái chú kết hôn, chia một chút hỉ khí.” Không khí vui mừng Đồng Thu nói cám ơn, bỏ bánh kẹo cưới vào túi áo, dọc theo hành lang đến phòng học. Hoắc Tri Hành cao hơn anh, cường tráng hơn anh. Bình thường quần áo của Hoắc Tri Hành đều lớn hơn anh một size, hơn nữa, phong cách mặc đồ của hai người cũng không giống nhau. Đồng Thu lúc đi làm đều mặc áo sơ mi tối màu, cố gắng làm cho mình trông thành thục ổn trọng một chút. Mà Hoắc Tri Hành lúc không mặc cảnh phục, phần lớn đều là áo thun hoặc là hưu nhàn. Cho nên, khi anh mặc áo thun cùng jacket đứng ở cửa phòng học, Phùng Khải văn vừa mới từ nhà vệ sinh về nhìn anh cười hì hì nói “Đồng ca hôm nay thật khác!” Thiếu niên 18 tuổi cùng người lớn 50 – 60 tuổi có năng lực quan sát nhạy bén như nhau, thầy giáo Đồng biểu thị rất vui vẻ. Đồng Thu liếc cậu một cái, xua tay ý bảo cậu mau chóng về lớp. Phùng Khải Văn vô cùng ngoan ngoãn, nghe lời không có đến gần anh ngả ngớn, nhưng trước lúc chạy đi vẫn vứt lại một quả bom “Cái này hình như là phong cách của cựu sư mẫu!” Đồng Thu vừa “Chậc!” một tiếng, Phùng Khải Văn đã chạy về tới chỗ ngồi. Có một học trò ma lanh như vậy, Đồng Thu không biết là nên vui hay nên phiền. Đồng Thu đứng ở cửa phòng học, sau khi giáo viên Tiếng Anh đến anh mới chậm rãi ung dung trở về văn phòng. Từ khi bắt đầu “Trăm ngày đếm ngược trước kỳ thi đại học”, áp suất không khí của lớp 12 càng ngày càng thấp, không chỉ có sinh viên, giáo viên cũng vậy. Trong văn phòng mỗi ngày đều có giáo viên giận dỗi vì bị giảm tiết, tất cả các môn học chính là một chuỗi khinh miệt*, mà môn Ngữ văn của bọn họ thì bị tất cả các môn khác đạp dưới chân, nằm ở vị trí trong cùng nhất của chuỗi. * Chuỗi khinh miệt 鄙视链 Là một thuật ngữ chỉ có ở Trung Quốc. Theo mình tìm hiểu thì nó là một chuỗi phân cấp bậc, tương tự như Chuỗi thức ăn. Nói chung mang ý nghĩa không tốt. Nó kiểu như thế này A > B > C > D >E….. Buổi chiều, Đồng Thu ở văn phòng nói thầm có mấy học sinh môn tự nhiên thành tích không tệ, chính là môn Ngữ văn lại kẹt ở trong khoảng đầu 100 điểm, làm sao cũng không lên được, cứ dậm chân tại chỗ. Vị giáo viên già sắp sửa về hưu lại gần nói “Thầy giáo Đồng, môn Ngữ văn này không thể kéo điểm.” Đồng Thu rất muốn mở ngăn kéo lấy nút bịt tai ra. Bọn anh ở chung trong một văn phòng lớn, năm trước bởi vì một vài nguyên nhân loạn thất bát tao, trường học tạm thời để tổ Ngữ văn bọn anh đến đây cùng tổ Toán học dùng chung một văn phòng, bắt đầu từ khi đó, mấy giáo viên Ngữ văn trong lòng chưa từng được dễ chịu. “Dù sao cũng là học sinh ban tự nhiên.” Vị giáo viên già kia nói, “Tôi nói lời này có lẽ thầy không thích nghe, nhưng các thầy dậy Ngữ văn, muốn dẫn lớp vẫn là nên chủ nhiệm lớp ban xã hội thôi, tư duy nghệ thuật của các thầy không giống với tư duy khoa học của chúng tôi.” Đồng Thu giả vờ cười ha hả, ôm tài liệu cùng sách sẽ dạy trong tiết tiếp theo rời đi. “Còn không vui.” Giáo viên kia nhìn bóng dáng Đồng Thu, cảm thấy mình vô cùng oan ức, “Tôi nói sai sao? Đúng là không giống nhau mà!” Giáo viên Ngữ văn Đồng Thu trợn trắng mắt, bước nhanh đi về lớp mình, còn có hai phút là vào học, lớp 12 cả tầng phòng học đều lặng ngắt như tờ. Mấy đứa nhóc trước kia ồn ào quậy phá bây giờ cũng không còn bát nháo, giải lao giữa giờ mọi người đều hoặc là nhỏ giọng thảo luận hoặc là tranh thủ ngủ bù, trước kia chưa từng nghiêm túc chăm chỉ như vậy. Đồng Thu đi đến trước cửa lớp học đứng quan sát học sinh một lát, chuông reo mới bước vào lớp. Bởi vì đêm qua lăn lộn quá lợi hại, đến trường một lúc rồi anh vẫn thấy khó chịu. Nhưng khó chịu thì khó chịu, lớp vẫn phải lên. Vì để giảm bớt những đau đớn không cần thiết, cả một tiết Đồng Thu chỉ đứng một chỗ không di chuyển, vừa tan học anh suy nghĩ trước lúc về nhà cần phải đến tiệm thuốc mua thuốc mỡ. “Đồng ca!” Đồng Thu ôm sách đi về văn phòng, còn chưa đi xa đã bị Phùng Khải Văn gọi lại. “Nói.” Phùng Khải Văn từ trong túi áo đồng phục móc ra hai vé xem phim nhăn nhúm “Nói trước, đây không phải đút lót. Vé xem phim tối mai, mẹ em tuần trước cho em, em đi không được….., nhưng thầy có thể đi cùng sư mẫu.” Đồng Thu “Chậc!” một tiếng, “Đi không được thì trả cho mẹ em.” “Bà ấy với ba em đến nhà bà ngoại rồi. Không ai đi thì tiếc lắm, thầy cầm đi, xem như là em lót gạch cho con đường tình yêu của thầy và sư mẫu.” Phùng Khải Văn nhét hai tấm vé vào tay Đồng Thu, xoay người liền chạy. Đồng Thu cúi đầu nhìn thoáng qua, 《Cổ Mộ Phong Vân》, phòng chiếu VIP, ghế tình nhân. Vừa nhìn liền biết phim nát. Nhưng mà Đồng Thu bị cái “Ghế tình nhân” hấp dẫn, hơn ba mươi năm qua, anh còn chưa từng ngồi ghế tình nhân. Nghĩ lại đúng là có chút thảm. Nhưng mà hẹn chồng cũ cùng mình ngồi ghế tình nhân, Hoắc Tri Hành có suy nghĩ nhiều hay không…..? Tác giả nói ra suy nghĩ của mình Tiểu kịch trường Hoắc Tri Hành Có! Hết chương 21
Chương 41 Ảnh sưu tầm Đồng Thu không nói gì, nhưng anh đúng là vô cùng hưởng thụ việc Hoắc Tri Hành nói mấy câu hạ lưu với anh. Người khác tuyệt đối không thể nói với anh như vậy, chỉ có Hoắc Tri Hành là có thể. Cái này chính là “Yêu nhau củ ấu cũng tròn, ghét nhau thì củ bồ hòn cũng vuông” trong truyền thuyết đây mà. Anh thích Hoắc Tri Hành, cho nên Hoắc Tri Hành nói với anh những lời này, thì là ngọt ngào ái muội, còn nếu đổi thành Phương Bách Thành, thì chính là quấy rối tình dục. Thầy giáo Đồng chính là người tiêu chuẩn kép như vậy đấy. Thầy giáo Đồng tiêu chuẩn kép cùng chồng cũ tay nắm tay, dẫm lên cái bóng của chính mình đi bộ về nhà, cùng nhau trò chuyện về công việc của đối phương. “Tháng sau thi đại học xong em cũng nghỉ luôn đúng không?” “Sau khi học sinh thi xong bọn em còn phải bận mấy ngày, nhưng mà cơ bản cũng không có chuyện gì to tát, cũng gần như là nghỉ hè vậy.” Trước kia mỗi năm đến nghỉ đông và nghỉ hè Đồng Thu đều sẽ tự sắp xếp cho mình một chuyến du lịch. Nhưng mà một năm kết hôn cùng Hoắc Tri Hành anh cũng không đi đâu, bởi vì cảnh sát Hoắc nhà anh công việc bận rộn, anh muốn ở nhà chăm sóc người này. “Đã có sắp xếp gì chưa?” Hoắc Tri Hành hỏi. Đồng Thu còn chưa có nghĩ tới “Cho dù có muốn sắp xếp thì cũng phải chờ đến khi đám nhãi con kia đều có phiếu báo điểm đã, không thì em cũng không an tâm.” Đầu tháng thi đại học, sau ngày 20 sẽ có điểm số. Thời gian nửa tháng này, vừa thoải mái lại vừa gian nan, Đồng Thu bình thường chỉ quanh quẩn ở nhà, đọc sách, xem phim, không có việc gì làm thì đến trường học lượn một vòng, thỉnh thoảng cũng sẽ có học sinh gọi anh cùng đi chơi, nhưng Đồng Thu căn bản đều sẽ từ chối. Đám học sinh kêu giáo viên đi cùng, có khả năng thật sự là bởi vì quan hệ tốt, nhưng Đồng Thu không quá muốn đến đó góp mặt tham gia cùng bọn nhỏ. Có giáo viên ở đó, đám nhóc này chơi cái gì cũng sẽ không tự nhiên. “Lại nói, anh còn thiếu em cái tuần trăng mật.” Hoắc Tri Hành bóp bóp tay Đồng Thu, không có ý tốt cười cười, “Thầy giáo Đồng không thì cùng anh hẹn một cái nhé?” Đồng Thu ghét bỏ nhìn hắn “Cảnh sát Hoắc ngài có ngày nghỉ sao?” Hoắc Tri Hành bị chọc trúng chỗ đau bày đặt làm màu che ngực lại “Thật đau lòng!” Hắn dán sát vào lỗ tai Đồng Thu “Vậy thì ở trên giường hưởng tuần trăng mật cũng được.” Đồng Thu cười đẩy người ra “Cảnh sát đùa giỡn lưu manh!” Hai người cười nói trở về nhà, ở cửa dưới lầu gặp được bảo vệ nhỏ đi tuần tra, bảo vệ nhỏ cùng anh chào hỏi, thấy Hoắc Tri Hành mặc cảnh phục còn hâm mộ liếc mắt nhìn thêm một lần. “Đồng phục cảnh sát đúng là khí phách hơn đồng phục bảo vệ mà!” Bảo vệ nhỏ ngưỡng mộ đến hai mắt đều tỏa sáng. Nhìn nhìn, lại thấy hai người nắm tay nhau. “Ai ui! Thầy giáo Đồng…..” Đồng Thu kiêu ngạo đắc ý giới thiệu với cậu ta “Chồng cũ của tôi.” Chồng cũ cảnh sát mang theo thầy giáo Đồng về nhà, để lại bảo vệ nhỏ một mình đứng dưới lầu hoang mang Chồng cũ? Không giống tí nào….! Ai lại cùng chồng cũ nắm tay? Đồng Thu phát hiện, từ sau lần làm cùng Hoắc Tri Hành hôm đó, hai người bọn họ dường như không còn biết xấu hổ là gì. Vừa vào cửa, anh vừa mới cởi giày, Hoắc Tri Hành liền nói “Thầy giáo Đồng, giờ thi bắt đầu chưa?” Anh bị dụ dỗ, tay đặt trên vạt áo cảnh phục. Hoắc Tri Hành hỏi “Em muốn cởi không?” Này….. đương nhiên là được. Phải biết rằng, thầy giáo Đồng đã vô số lần ảo tưởng tự tay mình cởi sạch cảnh phục của Hoắc Tri Hành, hoặc là dứt khoát để đối phương mặc nguyên xi như vậy mà làm anh. Thế nhưng trước kia, anh ngượng ngùng, với lại mỗi lần Hoắc Tri Hành về nhà đều sẽ thay quần áo, hoặc là tự mình thay xong rồi mới về nhà, anh căn bản không có cơ hội, hơn nữa tần suất làm quá ít, Đồng thu trước sau vẫn không thực hiện được ý đồ. Sau đó tới mấy lần gần đây, mặc dù bản chất cầm thú của hai người đều đã bại lộ, nhưng mãi cho đến hôm nay, cảnh sát Hoắc mới cho thầy giáo Đồng một cơ hội thỏa mãn dục vọng xấu xa. Thầy giáo Đồng nhất định sẽ nắm chắc cơ hội này. “Như vậy cũng được sao?” Đồng Thu cười xấu hổ hỏi. Hỏi thì hỏi, người ta còn chưa có trả lời, anh đã bắt đầu động thủ. Cởi ra áo khoác cảnh phục, treo lên trên giá, sau đó đặt ngón tay lên khe hở áo sơ mi. Rút vạt áo ra khỏi quần, cởi từng cái từng cái nút áo, Đồng Thu chôn mặt trong lồng ngực đối phương, nhân cơ hội hưởng thụ “Không cởi có được không?” Hoắc Tri Hành cười, kéo người đi vào phòng ngủ. Giám thị đặc biệt thầy giáo Đồng lần thi cử này hoàn toàn được thỏa mãn, bởi vì không có thanh tra lưu động, thí sinh lại lần nữa phát huy vượt xa người thường, cuối cùng thầy giám thị chịu không nổi trước, nhiều lần kêu tạm ngừng buổi thi, nhưng thí sinh múa bút thành văn, xem lời thầy giám thị như gió thoảng bên tai. Sau khi thi cử kết thúc, thầy giáo Đồng ngón tay cũng không động đậy được, mệt mỏi. Anh liếc xéo Hoắc Tri Hành, người đang đứng đằng kia dùng khăn ướt thu thập tàn cuộc, thấy người nọ trên người vẫn còn đang mặc áo sơ mi cảnh phục, liếm môi. Thật gợi cảm. Đồng Thu nghĩ Chồng cũ của mình sao lại gợi cảm như thế! Hai người nghỉ ngơi một lát, sau đó đi vào nhà vệ sinh tắm rửa. Sau khi đi ra Đồng Thu than đói, Hoắc Tri Hành liền đi nấu mì cho anh. Lúc ăn mì Đồng Thu không chịu ngoan ngoãn, cứ bám chặt người ta không buông, cuối cùng, như keo 502, một người đàn ông thân cao 1m8 lại giống như một đứa trẻ, dạng hai chân ngồi ở trên đùi đối phương. Mì ăn liền bỏ thêm hai quả trứng chần nước sôi, hai người anh một ngụm em một ngụm, không bao lâu đã ăn sạch sẽ. Trước khi ngủ, Hoắc Tri Hành trong lòng không yên tâm, lại nhắc nhở anh “Đã là lúc này, dặn dò em hằng ngày về nhà sớm cũng vô dụng, lúc em đi ra ngoài, đồ vật phòng thân anh đưa nhất định phải mang theo bên người.” Đồng Thu biết hắn nói chính là cái bình xịt hơi cay phòng sắc lang, ngoan ngoãn gật đầu “Ừm, yên tâm đi. Ngược lại là anh ấy…., đừng làm em lo lắng!” Đồng Thu vẫn luôn là loại người không tự tìm rắc rối, nhưng rắc rối đến thì anh cũng không tránh né. Lúc đầu Đồng Thu tính nói với Hoắc Tri Hành chuyện nhận được hai con dao chuyển phát nhanh, kết quả một pháo này đánh đến cực kỳ sảng khoái, anh quên mất tiêu. Sáng sớm hôm sau, hai người đều dậy trễ, vội vội vàng vàng sửa soạn đi làm, cũng không kịp nói. Kết quả đêm hôm đó, anh lại nhận được một thứ nữa. Anh nghe lời Hoắc Tri Hành, cũng có ý định về nhà sớm. Nhưng sớm thì cũng phải chờ học sinh tan học anh mới có thể về. Tiếng chuông chấm dứt tiết tự học buổi tối vừa mới vang lên, thầy giáo Hứa ở bên cạnh đã bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà. Nhưng Đồng Thu lại không nhúc nhích, muốn viết cho xong bài giải cuối cùng của một đề thi rồi mới về, anh muốn giảng nó vào tiết học sáng ngày mai. Vì thế, đến khi Đồng Thu rời khỏi trường học đã là hơn 10 giờ, anh đứng ở cổng trường đợi xe bus một lúc lâu, nhưng mãi vẫn không đợi được. Quyết định quẹt thẻ thuê một chiếc xe đạp công cộng, trong làn gió mát mẻ của buổi đêm đạp xe về nhà. Năm nào cũng là đầu tháng 6 thi đại học, vì thế Đồng Thu đặc biệt nhạy cảm với mùa hè, năm nay thời tiết nóng nực đến sớm hơn năm ngoái, anh đang suy nghĩ có lẽ đã đến lúc nên mua kem cho học sinh ăn. Sắp sửa về đến nhà, Đồng Thu trả xe, chỗ trả xe cũng chỉ cách tiểu khu anh ở chừng vài trăm mét, anh nhanh chóng đi bộ về nhà. Chưa đi được bao xa, Đồng Thu liền đi chậm lại, đưa mắt liếc về phía sau. Mấy ngày gần đây anh luôn cảm thấy có người đi theo anh, nhưng lúc quay đầu lại ngoại trừ cái bóng của anh, một người cũng không có. Đồng Thu kết luận chuyện này là vì anh quá mệt mỏi, thần kinh mẫn cảm, nghi thần nghi quỷ. Buổi tối hôm nay cũng vậy, anh dừng bước quay đầu lại nhìn, nhìn một lúc lâu cũng không nhìn ra cái gì. Lại quay người lại đi nhanh hơn, mắt nhìn thấy sắp đến cửa tiểu khu, thấy phòng bảo vệ sáng đèn, lòng anh an tâm rất nhiều. Đồng Thu từ trước đến nay vẫn luôn theo chủ nghĩa vô thần không tin ma quỷ, nhưng mà anh cảm thấy nếu còn cứ tiếp tục như này, chắc anh cũng sắp tin trên đời này có ma. Tới cửa tiểu khu, quét thẻ vào cửa, bảo vệ trực ban chào hỏi anh. “Đúng rồi, thầy giáo Đồng, anh hôm nay lại có một bưu kiện.” Đồng Thu nghi ngờ dừng chân lại, đứng ở cửa chờ đối phương lấy đồ đưa cho anh, ở trong lòng nói thầm Phương Bách Thành rốt cục là muốn đưa cho anh bao nhiêu con dao? Bảo vệ cầm một cái hộp giấy dẹp dẹp đưa cho anh “Đưa tới vào giờ cơm tối, tôi còn nghĩ sao trễ thế này rồi mà anh còn chưa về.” “Cảm ơn cậu.” Đồng Thu nói cám ơn, cầm bưu kiện đi về nhà. Lần này là dao phay. Vẫn là gửi đến tận nhà, vẫn là bảo vệ tiểu khu nhận dùm. Đồng Thu về đến nhà chửi tục một câu, anh lại gọi vào số của Phương Bách Thành, vẫn đang tạm khóa, nghĩ tới nghĩ lui, anh gọi cho Sở dao. “Ông tìm gã làm gì?” Sở Dao cực kỳ kinh ngạc, “Nói cho gã biết ông cùng chồng cũ phục hôn à?” “Không phải, chỉ là tìm gã có chút chuyện thôi.” “Gã tháng trước đã được điều tới công ty con ở nước ngoài rồi.” Sở Dao nói, “Thời gian ngắn sẽ không quay về đâu.” Sở Dao cùng Phương Bách Thành cùng theo một giáo sư hướng dẫn học tiến sĩ, chuyện này cô cũng là nghe được từ giáo sư. Đồng Thu cảm thấy chuyện này đúng là kỳ quái, nhưng mà, người đang ở nước ngoài cũng có thể mua đồ trên mạng rồi gửi tới đây. Anh không có nói chuyện này với Sở Dao, sợ cô cũng bất an lo lắng theo, thuận miệng bịa đại một lý do lừa gạt cho qua. Sau khi cúp điện thoại, Đồng Thu cầm con dao phay kia, lật ngược lại cười nói “Được rồi, con dao phay này thật sự rất thực dụng, thầy giáo Đồng sẽ nhận.” Anh nằm trên ghế sô pha tỉ mỉ xem xét con dao, trong lúc đó ẩn ẩn cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Đồng Thu đột nhiên ngồi dậy, bỏ dao xuống, lấy cái hộp đựng bưu kiện kia ra xem. Cũng vẫn là cái hộp giấy dẹp dẹp hình chữ nhật, giống như đúc hai cái lần trước nhận được. Đồng Thu đã nhận được 3 con dao, hai con đưa đến tận nhà, một con ở trường học, anh lấy con dao gấp đầu tiên anh nhận được đem ra xem, cả hộp lẫn túi giấy anh vẫn còn giữ. Đồng Thu kiểm tra lại túi cùng hộp, cuối cùng cũng phát hiện không đúng chỗ nào —– bưu kiện căn bản không phải gửi qua bưu điện! Nếu là bưu kiện gửi qua bưu điện, ở trên biên lai chuyển phát nhanh nhất định sẽ có một loạt các con dấu, là đóng dấu của đơn vị chuyển phát, thế nhưng cả hai cái này đều không có. Thậm chí biên lai còn vô cùng sạch sẽ. Người nào thường xuyên nhận bưu kiện chuyển phát nhanh đều sẽ biết, từ nơi khác gửi đến bao bì thường sẽ rất bẩn, cho dù là đóng vào hộp hay là giấy gói bưu kiện, đều không thể may mắn thoát khỏi. Nhưng mấy cái bưu kiện Đồng Thu nhận được này, rõ ràng là vô cùng mới, biên lai dán ở mặt trên cũng cực kỳ sạch sẽ. Lúc trước Đồng Thu chỉ đặt chú ý lên thông tin người gửi, lại không hề nghĩ căn bản chính là người gửi trực tiếp đưa tới. Hèn gì lúc trước anh gọi số điện thoại ghi trên biên lai lại là số không có thật. Đồng Thu cuối cùng cũng không thể ngồi yên, lấy điện thoại gọi cho Hoắc Tri Hành. Hoắc Tri Hành cùng Triệu Hòa Vũ vừa mới bắt được một tên khốn kiếp đang bỏ thuốc mê cho ai đó trong quán bar, nhìn thấy người gọi là Đồng Thu, vui vẻ bấm nghe. “Có chuyện gì thế? Đêm nay anh về trễ một chút.” “Anh đang làm việc sao?” Đồng Thu hỏi. “Coi như là vậy.” Hoắc Tri Hành cảm thấy giọng điệu của anh hơi kỳ lạ, đột nhiên khẩn trương “Làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?” “Không có.” Đồng Thu nói, “Chỉ là nhận được mấy cái bưu kiện chuyển phát nhanh kỳ quái, cảm thấy cần phải báo nguy.” Hoắc Tri Hành dừng chân lại, xua xua tay, ý bảo Triệu Hòa Vũ dẫn người lên xe trước. “Bưu kiện gì?” Giọng điệu của hắn trầm xuống. “Dao.” Đồng Thu nói, “Ba ngày liên tục, trực tiếp đưa tới, hôm nay là một con dao phay hoàn toàn mới, dùng để thái thịt heo cũng không tồi.” “Đừng nói giỡn.” Hoắc Tri Hành giơ tay nhìn đồng hồ, “Em ở nhà chờ anh, đừng ra ngoài, có người gõ cửa cũng đừng mở, chờ anh.” Đồng Thu cười “Được, anh trên đường chú ý an toàn, em không có chuyện gì.” Tác giả có lời muốn nói Thầy giáo Đồng còn chấp nhận được, có chuyện biết phải tìm cảnh sát. Đây không phải truyện cẩu huyết ngược tâm, cho nên thầy giáo Đồng có chuyện gì thì sẽ nói với chồng cũ của mình. Hết chương 41
Cùng đọc truyện Điện Thoại Từ Chồng Cũ Chồng Trước Điện Báo của tác giả Tần Tam Kiến tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Đô thị tình duyên, gương vỡ lại lành, ngọt vănBìa WikidichThuộc tính nhân vật Ôn nhu cảnh sát công x muộn tao thầy giáo thụNgày hoàn thành 18/08/2020Văn ánĐồng Thu không hề nghĩ tới trước đây bị thúc giục kết hôn đã đành, thế mà sau khi kết hôn đồng tính trở thành hợp pháp, hắn càng bị hối hôn nhiều hơn hàng cực kì tích cực giới thiệu đối tượng cho một người đàn ông, gương mặt đẹp trai vóc dáng tốt, trước kia là cảnh sát hình sự, sau khi chấn thương được điều về làm cảnh sát an ninh.** Tương tự như cảnh sát với công an ở Việt sát an ninh Nguyên văn là “phiến cảnh 片警” Nhiệm vụ chính là điều tra và ngăn chặn các hoạt động phi pháp và tội phạm. Duy trì trật tự xã hội, ngăn chặn và xử lý hậu quả của Hành vi gây rối trật tự an sinh xã Thu là kẻ cuồng đồng phục, đối phương nhìn anh cũng rất thuận mắt. Cả hai đều bị người nhà hối đến đỉnh đầu bốc khói, dứt khoát kết hôn. Trước khi cưới ước định một năm sau nếu thấy không hợp thì chia tay trong hòa bình, ly hạn một năm đã đến, Đồng Thu nói “Hoắc Tri Hành, chúng ta ly hôn đi.”Bạn hỏi Hoắc Tri Hành “Cậu ta bảo ly hôn cậu cũng đồng ý?”Hoắc Tri Hành “Đồng ý….. tôi tôn trọng lựa chọn của người ta, ly thì ly, lại theo đuổi ôm trở về chẳng phải là được rồi sao.”Cảnh sát công x thầy giáo tương kính như tân đến dính chặt như keo – poi Thụ là giáo viên cấp 3, nhưng không phải kiểu quy củ nghiêm túc như trong tưởng tượng đâu. Tính cách hết sức thú vị!
điện thoại từ chồng cũ