là họa không thể tránh
Thích làm việc và không ưa nhàn. Công việc này tuy nói là liên quan đến sáng tạo nhưng thật sự không nhàn rỗi chút nào. Làm thiết kế đồ họa, bạn phải chuẩn bị một tinh thần làm việc liên tục, dù bị bí ý tưởng nhưng vẫn phải "chạy" cho kịp deadline. 4. Làm việc hơn 8 tiếng/ ngày.
Các khóa học về Indesign, Photoshop, Illustrator sẽ là phù hợp nhất nếu như bạn muốn trở thành một nhà thiết kế đồ họa chuyên nghiệp. Việc học dàn trải, mỗi thứ biết một chút sẽ không thể giúp ích được cho bạn khi đi tuyển dụng thiết kế. Bạn sẽ được nhà
Tiến sĩ Đào Nguyên Khôi - Trưởng Khoa Môi trường của Đại học Khoa học tự nhiên TP.HCM - nhận xét: TP.HCM không thiếu nước vật lý nhưng có nguy cơ thiếu nước kinh tế. Thiếu nước vật lý do vị trí địa lý của khu vực đó không đủ nước ngọt để cung cấp.
Tất cả công danh lợi lộc, đều là sống không tự đến, chết không tự đi, cố gắng tranh giành đến cuối cùng cũng chỉ phí công phí sức. Chỉ bằng cách này, mới có thể tránh thảm họa xảy ra. Tại chốn nhiều lợi, ai cũng ham lợi nhuận, vì thế cạnh tranh gay gắt
Không đánh giá bao quát. Một trong những sai lầm khi đánh giá nhân viên là chỉ quan tâm đến kết quả gần nhất hoặc không đánh giá bao quát cả quá trình. Để đánh giá nhân viên đạt hiệu quả và có độ tin cậy cao, điều quan trọng là người lãnh đạo cần phải thu thập
Theo một số quan niệm phong thủy, tranh không chỉ treo cho đẹp mà còn giúp thay đổi vận khí của gia chủ. Vì thế, việc treo tranh trong nhà không thể tùy tiện. Cổ nhân dạy "Tam chủng họa" tức là 3 loại tranh không nên treo trong nhà để tránh những vận xui. Dưới đây là
Vay Tiền Nhanh Iphone. Tên truyện Là họa không thể tránh Editor Qing17 Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngược luyến, Vườn trường, Thiên chi kiêu tử, Cận thủy lâu đài, Tỷ đệ Reviewer TruongManVi 1. Văn án Lâm Kiều từ nhỏ lớn lên ở Hoắc gia, vì có thể sinh tồn được trong thế gia hào môn này, chỉ có thể không ngừng lấy lòng nhị thiếu Hoắc gia kém tuổi cô. Hoắc Ngập từ nhỏ chính là con nhà người ta, làm việc gì cũng đều đứng nhất, lịch sự văn nhã không đánh nhau, không tức giận, cũng không hút thuốc, không uống rượu, không có bất kỳ ham mê hư hỏng gì, ôn nhu săn sóc, không có khuyết điểm.. Nhưng chỉ có Lâm Kiều biết, người cô luôn lấy lòng lại chính là một con rắn độc ôn nhu. Lâm Kiều "Cậu rốt cuộc muốn thế nào?" Hoắc Ngập tháo kính xuống, dịu dàng cười khẽ "Chị đã không yêu tôi, vì sao còn cười với tôi?" 2. Cảnh báo có spoil Đây là truyện thanh xuân vườn trường rất hay và đáng đọc, tuy nói là tỷ đệ nhưng mà anh nam9 chỉ kém chị 6 tháng thôi, thích xưng chị em cho nó tình thú. Nữ9 có bố làm cảnh sát, nhưng mẹ lại là tội phạm giết người và chính chị là người báo cảnh sát. Chị có phẩm chất liêm chính của một vị cảnh sát cần có, song chị không thể chỉ vì cái danh con gái của tội phạm giết người. Sau khi bố mẹ mất, nữ chính được đưa đến nhà bà Vương, rồi bà Vương đưa chị đến gia đình anh nam9 vì bố của hai người họ quen biết, vì vậy ông nhận nuôi chị. Hoắc Ngập từ nhỏ đã bị mẹ vứ bỏ, lang bạt trong khu ổ chuột - nơi mà không có gì là không đụng vào, rượu bia, ma túy, mại d*m.. và anh đã trải qua những năm tháng cơ cực ở đó để rồi hình thành một Hoắc Lâm tàn nhẫn, một con sói độc ác ẩn dưới vỏ bọc dịu dàng. Khi anh được đón về, sự tài giỏi trong tri thức nên được cha mẹ yêu thương hết mực, nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến anh. Tuy anh dịu dàng là thế, nhưng trong thế giới của anh thì tất cả mọi người đều chỉ là đóa hoa ngọn cỏ ven đường, thích thú thì dừng chân đứng lại đùa giỡn, đến khi chán thì chẳng còn tồn tại trong mắt anh nữa. Chị đến với thế giới của anh như một làn gió mát, ở Hoắc gia hay ở trường học chị đều không được yên bình vì một số thành phần ghen ghét, nhưng anh luôn bảo vệ chị, chính vì đó chị bỗng nảy sinh một ý định trong đầu, phải có mối quan hệ tốt với anh. Từ đó chị học cách lấy lòng, từ những chuyện nhỏ nhặt như đưa kẹo, mua đồ cho anh, còn anh thì vẫn luôn dịu dàng như vậy cho đến khi chị biết được con người thật của anh. Anh không ôn nhu như vẻ bề ngoài, thực chất anh là con nguời tàn nhẫn, chị bị anh ép làm bạn gái nhưng chính chị cũng rơi vào lưới tình của anh tự bao giờ. Sau những lần chia ly, tan tan hợp hợp, cuối cùng hai anh chị vẫn về bên nhau. Phải nói là anh rất tâm cơ, đúng kiểu trà xanh nam, anh giăng bẫy để chị rơi vào, thậm chí vứt cái dáng vẻ dịu dàng đi để đánh người ta vì người ta thích chị, bỏ thi đại học vì muốn chị nhớ kỹ có một người thích chị như vậy.. đọc mà u mê ảnh luôn á. 3. Nhận xét Đầu tiên là về editor, bạn Qing17 edit rất mượt, một mình edit cả bộ này trong khoảng 9 tháng là quá giỏi, mình thích cái cách bạn ấy để xưng hô là anh - chị, nghe Hoắc Ngập gọi vậy mà thấy nghiền > Tiếp theo là vềcách xây dựng tình huống của tác giả, có thể nói là hay, nhưng mình không thích một điều đó là chị nữ 9 khá nóng nảy bốc đồng, chị ra tay mà không phân rõ hậu quả sau đó, và cả anh nam9 đối xử dịu dàng với các bạn nữ khác, mặc dù mình biết đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi nhưng mỗi lần thấy anh ân cần với chị nữ phụ ngay trước mặt Lâm Kiều là tim mình tan nát, à cả sau khi hai anh chị chia tay thì anh còn có cô bạn gái trên danh nghĩa nữa, chắc do gu mình là phải sạch bong kin kít nên không thích mấy đoạn này. Nhưng chắc chắn hai anh chị đều sạch nha cả nhà nên cứ lọt hố đi đừng ngần ngại > Đoạn đầu anh chưa thể hiện tình cảm của mình nhiều, thậm chí anh vẫn đối xử với chị như bao người khác, có một đoạn chị bị người ta vu oan đến bật khóc thì anh mới giúp đỡ nên mình cứ bị cấn đoạn đó á hiu hiu < Cảm ơn đã đọc bài review, mong mọi người thông cảm cho sai sót của reviewer và đọc truyện ở trang chính chủ nhé mọi người! he ngôn tình review review truyện review truyện hoàn sủng thanh xuân vườn trường
Cậu ấy là một điều đặc biệt, là một người không giống những người khác. Có đôi khi cậu ấy trông như dịu dàng với cả thế giới, cuối cùng hóa ra chỉ dịu dàng với cô. Có đôi lần cậu ấy trông hung dữ như vậy nhưng hóa ra cũng chẳng dám làm gì cô. Cậu ấy là chính là họa, mà là họa, thì không thể tránh. … Trên đời này có một số người, ngoại hình được ông trời ưu ái, tài năng thiên phú hơn người, gia cảnh khiến ai cũng ngưỡng mộ, có tinh thần trách nhiệm và đặc biệt tính cách lại rất tốt. Họ giống như những tượng đài của sự hoàn mỹ trong mắt mọi người, nhưng thực ra chỉ có số ít người bên cạnh họ mới biết được, đó là một sự hoàn mỹ được "làm tròn". Bởi lẽ con người thì không ai không có khuyết điểm, chẳng qua, mọi người thường thích nói về sự tốt đẹp của họ và làm tròn cho những khuyết điểm kia bằng một cách nào đó. Hoắc Ngập cũng là thế đấy. Một chàng trai dịu dàng nhã nhặn, nhan sắc hạng vàng, thành tích học tập luôn đứng nhất, đối nhân xử thế vô cùng đúng mực, nghe lời thầy cô, tôn trọng bạn bè. Hoắc Ngập chơi với cả những "thanh niên côn đồ" trong trường nhưng ai cũng cảm thấy là vì cậu hòa đồng chứ không ai cảm thấy cậu cũng "côn đồ". Khi bàn về một nhân tố bí ẩn gây chuyện xấu, cái tên Hoắc Ngập tự động được bỏ qua. Kể cả cậu có đánh nhau với người khác thì vẫn có rất nhiều người ngay lập tức mặc định đối phương là người gây sự trước. Nhưng… Bạn đoán xem, Hoắc Ngập thực chất là người như thế nào? Hoắc Ngập ngày còn nhỏ đã từng lăn lộn trong khu ổ chuột, có cả một đám "anh em" ăn chơi lêu lổng. Hoắc Ngập không chỉ biết uống rượu, biết đánh nhau mà đến hút thuốc cũng lão luyện. Đằng sau nụ cười lễ độ của Hoắc Ngập là một thái độ khinh khỉnh, coi thường người khác, thậm chí còn có phần coi thường và đùa giỡn với mạng sống con người. Bản chất của Hoắc Ngập, là trai hư giả tử tế. Mà chàng trai hư này lại thích một cô gái trên người luôn thơm thơm mùi kẹo, ngọt ngào như sữa, tính cách dịu dàng tốt bụng, luôn nỗ lực cầu tiến. Nhưng cô gái ngoan ngoãn ấy thì luôn kháng cự cậu, suốt ba năm cấp ba tới tận khi đi làm. Rõ ràng cô ấy chỉ đứng đó nhưng lại khiến cậu phí hết tâm tư vẫn chưa thu được về tay. … Cô gái mà Hoắc Ngập thích đó tên Lâm Kiều. Lâm Kiều lớn hơn Hoắc Ngập nửa tuổi, sau khi cha mẹ qua đời, cô được Hoắc gia giúp đỡ cưu mang rồi theo đó chuyển tới ở tại Hoắc gia. Từ lần đầu tiên gặp Hoắc Ngập, ấn tượng của cô đối với chàng trai này đã rất tốt đẹp. Một người ôn nhu dịu dàng, tài mạo vẹn toàn như vậy, trong lòng Lâm Kiều, Hoắc Ngập chính là cậu em trai thuần khiết cần được bảo vệ. Lâm Kiểu từng giống như mọi người, cảm thấy Hoắc Ngập là ngoại lệ duy nhất, là người duy nhất không có khuyết điểm. Cậu đem tới cho người khác cảm giác vừa thân thiện vừa xa vời, cậu giúp đỡ cô học tập, xuất hiện bên cô lúc cô gặp khó khăn, còn rất tâm lý trong mọi vấn đề. Những gì Hoắc Ngập thể hiện ra khiến cô hoàn toàn không thể tin vào số ít những lời nói rằng Hoắc Ngập hư hỏng, cho đến tận khi cô tai nghe, mắt thấy. Một người cô từng cho là thuần khiết nhất, tốt đẹp nhất bỗng trở nên tồi tệ, Lâm Kiều không biết phải đối diện với Hoắc Ngập thế nào. Mỗi khi nhìn thấy Hoắc Ngập trước mặt thầy cô bạn bè cô lại nhớ tới một Hoắc Ngập gian xảo ít ai biết, mà sự trái ngược giữa hai con người này, không phải ngày một ngày hai có thể chấp nhận được. Lâm Kiều dùng tất cả những cơ hội mà cô có thể có được để tránh mặt Hoắc Ngập, tới mức dường như đã có lúc cô tưởng rằng hai người sẽ chẳng còn liên quan gì tới nhau nữa. Thế nhưng, Lâm Kiều cũng không biết rằng, cô đã rơi vào tầm ngắm của chàng trai nọ từ lâu. Cuối cùng, cô gái nhỏ ngây thơ không thoát khỏi móng vuốt của sói, năm lớp 11, cô "bị ép" yêu đương với Hoắc Ngập. Mối tình chỉ có đơn phương tình nguyện này vậy mà kéo dài gần hai năm. Hai người đã từng ôm, hôn, từng cùng nhau đi xem phim, đi mua sắm. Những việc các cặp đôi khác làm, Hoắc Ngập và Lâm Kiều cũng làm, không thiếu điều gì hết, thứ thiếu sót duy nhất chính là tình cảm của Lâm Kiều. Hoắc Ngập thích Lâm Kiều từ bao giờ không ai biết, nhưng lại ngày càng có nhiều người biết Hoắc Ngập thích Lâm Kiều cỡ nào. Lâm Kiều có thích Hoắc Ngập không chẳng ai rõ nhưng ai cũng thấy Lâm Kiều có tâm lý kháng cự với việc yêu đương này ra sao. Gần hai năm như vậy, rốt cuộc con người thật của Hoắc Ngập vẫn là rào cản vô hình nhưng vững chắc chắn giữa Hoắc Ngập và Lâm Kiều Rồi năm lớp 12, hai người chia tay, Hoắc Ngập bỏ giấy trắng trong kì thi đại học, từ đó về sau bị coi như gian lận thi cử. Nếu hỏi là ai đã khiến Hoắc Ngập xé bỏ vẻ ngoài ngoan hiền của mình trước mặt mọi người, vậy chắc chắn chỉ có thể là Lâm Kiều, ngoài cô ra, không còn bất kì một ai khác. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland … Sau khi lên đại học, Lâm Kiều và Hoắc Ngập một người ở trong ngước, một người ra nước ngoài. Mỗi người một phương trời xa cách, tách khỏi cuộc sống của đối phương, lâu đến mức dường như người kia đã thật sự không còn liên hệ với mình nữa. Cho đến tận ngày bất ngờ gặp lại, hóa ra cảm giác xốn xang vẫn còn như mới, chẳng chút phôi phai. Trong mối quan hệ của Lâm Kiều và Hoắc Ngập, Lâm Kiều luôn là người bị động. Bắt đầu vốn không phải ý muốn của cô, cô đứng ở vị thế bị ép buộc và cô cũng từng nghĩ bản thân sẽ mãi mãi chỉ là "bị bắt buộc" mà thôi. Khi học cấp ba, cô và Hoắc Ngập ở bên nhau, đến Hoắc Ngập cũng cảm nhận được cô miễn cưỡng cỡ nào. Giống như nếu Hoắc Ngập không đến tận nơi xách cô đi thì cô tình nguyện ru rú trong một góc để không phải gặp cậu vậy. Nhưng mà này... thực ra có một điều chẳng ai biết cả. Năm ấy cô có một chiếc hộp gỗ, bên trong đựng một xấp ảnh, là những bức ảnh cô trộm giữ lại sau khi Hoắc Ngập gửi cho cô. Đằng sau mỗi bức ảnh đều có những dòng chữ viết tay nắn nót cẩn thận. "Hôm nay cậu ấy đưa tôi đi xem phim, cậu ấy còn cố ý chọn một bộ phim kinh dị, nhưng tiếc là tôi không sợ, không hề tới ôm cậu ấy, lúc ra ngoài, cậu ấy còn có chút không vui." "Vậy mà cậu ấy lại không biết đi xe đạp, hôm nay còn ngồi ở phía sau tôi, tôi chở cậu ấy ra ngoài chơi, chỉ là lúc ngồi ở phía sau cũng không an phận, cố ý ôm eo tôi, nhưng hai chân cậu ấy luôn vào lúc tôi sắp ngã thì sẽ chống trên đất." "Lúc nghỉ trưa bị cậu ấy hôn trộm, suýt chút nữa bị người khác thấy, dọa hư tôi, cậu ấy thật sự quá xấu, nhưng vì sao cười rộ lên lại đẹp như vậy?" Điều mà chẳng ai biết ấy đó là, Lâm Kiều cũng thích Hoắc Ngập từ lâu lắm rồi. Nhưng cô luôn cảm thấy hai người rồi sẽ chia xa, vậy nên chút tình cảm này cứ để cô giữ trong lòng là được. … Lâm Kiều là một cô gái trời sinh dịu dàng nhưng cũng rất dứt khoát và lý trí, như khi cô không do dự báo cảnh sát về đường dây mại dâm vì không muốn bất kì cô gái nào phải chịu cảnh lầm đường lỡ bước rồi không thể hối hận nữa. Cô có một người cha là cảnh sát hy sinh vì dân và một người mẹ là tội phạm giết người. Thân thế của cô đôi khi khiến mọi người chỉ trỏ nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy hổ thẹn vì mình là con của họ. Cha mẹ cô đều đã qua đời và cô cũng chỉ đang ở nhờ nhà người khác. Dẫu vậy cô vẫn luôn nỗ lực cầu tiến và biết cách bảo vệ bản thân mình. Bản thân cô mang trong mình những phẩm chất chính trực giống như cha mình, là một cô gái hiền dịu nhưng cũng rất mạnh mẽ. Trong chuyện tình cảm, khi cô cảm thấy đó là một điều không thể có kết quả, cô luôn giữ nguyên bước chân của mình, chưa từng bước tới. Cô chỉ âm thầm trân trọng mỗi khoảnh khắc ở bên Hoắc Ngập như đó là lần cuối cùng. Lâm Kiều cứ như vậy mãi tới khi cô chợt nhận ra, ở một góc nào đó của trái tim, chàng trai tên Hoắc Ngập đã trở nên quan trọng hơn cả tưởng tượng của cô. Tan tan hợp hợp, lâu như vậy rồi nhưng chàng trai ấy vẫn dang tay đợi cô đi tới. Một người vì cô mà nhún nhường, vì cô mà không tiếc cả mạng sống của mình, đến khi đôi tay của người ấy muốn hạ xuống rồi cô mới ngỡ ra bản thân đã trông mong vòng tay của cậu cỡ nào rồi vội vàng chạy tới nắm chặt lấy. Nếu chỉ chậm một chút thôi biết đâu Lâm Kiều đã lỡ mất người bạn đời của mình trong sự tiếc nuối. Nhưng may sao, khi cô chạy tới thì Hoắc Ngập vẫn ở đó, giống như bất cứ lúc nào, chỉ cần cô ngẩng đầu thì cậu luôn luôn đứng đợi cô ở phía trước… ____ “…” Trích từ truyện. *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa. *Nếu trong bài review có trích dẫn từ truyện, mọi người vui lòng tham khảo nguồn chuyển ngữ mà review-er đọc nhé ^^ Cre pic Google/huaban Nguồn chuyển ngữ Qing17 Nguồn Toptruyen88
Cổ nhân thường giảng câu “Sinh tử hữu mệnh, phú quý tại Thiên”. Dù là kiếp số của một người hay vận mệnh một quốc gia, đều được Thần an bài rất kỹ lưỡng, khó lòng thay đổi được. Đời người có rất nhiều chuyện, ở chỗ u minh đã tự có sắp đặt, không thể thay đổi được. Ảnh Kknews Vào thời Tống, tại vùng Tín Châu, Giang Tây có một người tên Từ Nhân Vượng, vốn rất tinh thông toán quái, am hiểu phong thuỷ. Khi còn làm quan trong triều, ông từng dâng tấu lên Đinh Tấn Công, bàn về chuyện di dời Kim Lăng. Từ Nhân Vượng chủ trương sử dụng vùng đất phía trước núi Ngưu Đầu để đặt Kim Lăng, nhưng Đinh Tấn Công lại nhất quyết đặt ở phía sau núi Ngưu Đầu, hai bên đã nhiều lần tranh luận mà không có hồi kết. Từ Nhân Vượng đề xuất ngừng tranh luận, hẹn ba năm sau sẽ lại suy xét tới chuyện này. Thế nhưng, Đinh Tấn Công vẫn kiên trì thực hiện chủ kiến của mình. Từ Nhân Vượng dâng tấu chỉ rõ, nếu sử dụng mảnh đất phía sau sẽ mang đến nhiều tai họa “Phía Tây Nam có dòng nước chảy dài, thì đến năm Bính Ngọ nhất định sẽ phát sinh chiến loạn và đạo tặc nổi dậy. Bởi vì có Hỏa Phong lao thẳng đến, tất sẽ sinh ra hỏa hoạn, hơn nữa nhất định sẽ xuất hiện vào năm Đinh Mùi”. Là phúc không thể là họa, là họa tránh không qua. Ảnh Epoch Times Tuy nhiên, Đinh Tấn Công vẫn kiên quyết di dời Kim Lăng tới phía sau núi Ngưu Đầu. Quả nhiên, đến năm Bính Ngọ, quân Kim tiến hành xâm chiếm biên giới, tất cả các quận đều có đạo tặc nổi dậy. Trong cả nước, có đến một nửa khu vực có đạo tặc hoạt động vô cùng hung hăng ngang ngược. Đến năm Đinh Mùi, tất cả các quận liên tiếp phát sinh hỏa hoạn, không một châu nào không gặp hỏa hoạn. Lúc trước, khi Từ Nhân Vượng đưa ra ý kiến của mình, đều không có ai tin. Đến năm Đinh Mùi, khi những tai họa xảy đến, người ta mới thấy tất cả những tiên đoán của Từ Nhân Vượng đều ứng nghiệm. Tuy nhiên, đó có lẽ chính là kiếp số của triều đại, nên dù một bậc kỳ tài về tướng mệnh đứng ra khuyên giải, cũng không thể thay đổi được gì. Giống như lời của Vương Bưu, một viên quan thông sự của Hoàng đế triều đại nhà Đường đã từng nói “Mọi sự việc gặp phải trong cuộc đời của một người đều là có liên quan đến số mệnh của người ấy. Vận mệnh và sự nghiệp đều có là đã sớm được định sẵn rồi. Cho nên, phúc hay họa lúc nào đến cũng là được định trước”. Tuệ Tâm >>> Jerusalem được công nhận là thủ đô của Israel – Phúc báo cho một dân tộc dám đứng lên vì chính nghĩa
Đánh giá từ 10 lượt Bạn đang đọc truyện Là Họa Không Thể Tránh của tác giả Đan Thanh Thủ. Từ nhỏ, Lâm Kiều đã ở nhà hào môn Hoắc gia, mà vì muốn có thể vẫn luôn được ở trong gia đình giàu có này, cô đành phải tìm mọi cách để làm Hoắc nhị thiếu gia hài lòng và vui Ngập điển hình chính là "con nhà người ta" trong miệng của các bậc cha nhỏ đến lớn luôn là một người ưu tú, thành tích vượt trội, luôn đứng đầu bảng, làm người lịch sự, lại nhã trưởng thành cũng không hề dính vào thói hư tật xấu nào, không rượu chè cờ bạc, không hút thuốc, đánh nhau, càng không có đam mê bất lương gìMột con người hoàn mỹ, ôn nhu săn sóc, không có khuyết điểm..Nhưng chỉ có Lâm Kiều biết, người cô luôn lấy lòng lại chính là một con rắn Kiều "Cậu rốt cuộc muốn thế nào?"Hoắc Ngập tháo kính xuống, văn nhã cười khẽ "Chị đã không yêu tôi, vì sao còn cười với tôi?"Nếu yêu thích truyện chọn lọc, bạn có thể đọc thêm Điên Cuồng Độc Chiếm hoặc Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi
Thầy giáo vật lý là một ông già để kiểu tóc địa trung hải, dạy học dí dỏm hài hước, rất dễ giúp người khác hiểu bài. Nhưng sau một buổi học, Lâm Kiều vẫn không theo kịp, cô đã bỏ qua rất nhiều tiết học, dẫn đến bây giờ nghe không hiểu. Lý Kỳ Kỳ dành cả tiết học ngồi đọc truyện tranh trong ngăn bàn, tan học mới ngẩng đầu lên, thấy bạn học mới bên cạnh vẫn còn chăm chú vào cuốn sách, nhìn rất nghiêm túc. "Tan học rồi còn đọc sách, thành tích của cậu chắc rất tốt phải không?" Lâm Kiều lắc đầu "Không tốt lắm." Lý Kỳ Kỳ từ trong ngăn bàn lấy ra thẻ bài tính vận, "Bạn học mới có vẻ rất khiêm tốn, tôi không tin đâu." Cô ấy để tấm thẻ xuống, lại nhìn mặt Lâm Kiều, nhìn bộ dáng ngoan ngoãn mới mở miệng nhắc một câu, "Cậu nên cẩn thận với mấy người vừa rồi nói chuyện với cậu, ít tiếp xúc với bọn họ thôi, tránh cho bị bắt nạt." Lâm Kiều dừng lại, có chút nghi ngờ, "Bắt nạt?" Lý Kỳ Kỳ chỉ về phía Trần Tuyên Trùng đang chơi game ở phía sau, "Tên đó là kẻ chuyên gây sự nổi tiếng trong trường, người rất hỗn, giáo viên đều hết cách với cậu ta, ngoài trường quen biết rất nhiều tên côn đồ." Cô ấy nói xong lại nhìn sang Lý Thiệp bên cạnh lối đi nhỏ, "Còn tên kia là nhị thế tổ, cả ngày chơi bời lêu lổng, đổi bạn gái như thay quần áo, nhưng thấy vẫn còn tốt, tiếc rằng vật họp theo loài, cô gái ngoan như cậu tốt nhất không nên tới gần." Lâm Kiều nhìn Lý Thiệp đang gục trên bàn ngủ, từ lúc vào học vẫn chưa thấy tỉnh, cô thu hổi tầm mắt, dư quang quét đến người ngồi phía sau, vị trí trống không, không biết tan học lại đi nơi nào rồi? Buổi sáng thấy bọn họ nói chuyện, dáng vẻ giống như rất tốt.. Lâm Kiều có chút chần chờ "Vậy.. Hoắc Ngập thì sao?" "Lớp trưởng?" Lý Kỳ Kỳ liếc mắt nhìn vị trí của Hoắc Ngập, thấy không có ai ở đó mới ghé sát vào tai cô nói, "Cậu cảm thấy trên đời sẽ tồn tại một người hoàn mỹ sao?" Lâm Kiều suy nghĩ một chút, lắc đầu, "Khả năng không có." "Đúng vậy, là người thì sẽ có khuyết điểm, nào có người hoàn mỹ phải không? Chính là lớp trưởng chân chính hoàn mỹ, không có bất luận khuyết điểm gì." Lâm Kiều im lặng một lúc, dường như sau khi biết cậu, không có ai nói cậu xấu, cậu là một cậu bé ngoan được người lớn khen ngợi, là lớp trưởng tốt trong mắt giáo viên, và là một người đại diện hoàn hảo. "Học sinh ngoan chơi với học sinh ngoan, nam sinh hư chơi với nam sinh hư, tất cả đều rất bình thường, lớp trưởng là học sinh tốt, quan hệ tốt với mọi người, cùng với mấy nam sinh hư kia cũng có quan hệ tốt, cậu không cảm thấy rất kỳ quái sao?" Lớp trưởng ôn nhu thân thiện cùng với thiếu niên đánh nhau bất lương, thấy thế nào cũng không thể dung hòa nổi. Lý Kỳ Kỳ vừa chơi bài bói vừa nói, "Dù sao thì, tôi thấy lớp trưởng làm người nhìn không thấu, tuy rằng tốt với mọi người, cũng không có một chút khuyết điểm gì, chính tôi còn cảm thấy người không có khuyết điểm khả năng sẽ không tồn tại, trừ khi bản thân họ phải che dấu một vài thứ." "Lâm Kiều." Lâm Kiều được gọi lấy lại tinh thần, mới nhận ra rằng tiết học thứ tư đã tan, cô quay đầu lại, Hoắc Ngập cười với cô, "Muốn tới nhà ăn sao?" Lý Thiệp nháy mắt hăng hái, nhảy cẫng lên, hắc hắc cười, "Đi thôi, bạn học mới, cùng chúng tôi đến nhà ăn đi." Lâm Kiều nhìn về phía họ có chút khó xử nói, "Bạn ngồi cùng bàn vừa rồi đã nói muốn tôi chờ cậu ấy đi ăn cùng rồi." "Vậy được rồi, đành để lần sau ăn cùng vậy, Tiểu Điềm Điềm." Lý Thiệp vừa nói vài câu liền bại lộ bản tính. Lớp bên cạnh đi tới một nam sinh rất đẹp, đồng phục mặc trên người tản ra hương vị người khác chớ gần, cậu ta gõ ngón tay lên cửa sổ, "Ăn cơm." "Đi, chết đói mất." Lý Thiệp đứng dậy đi ra từ cửa sau. Hoắc Ngập đứng dậy, đi tới đưa cho cô một tấm thẻ, "Cậu chưa có thẻ nhà ăn, dùng của tôi." Lâm Kiều vội vàng xua tay, "Cậu dùng đi, tôi cầm của cậu thì cậu sẽ không có thẻ ăn." "Không sao hết, tiền bên trong cũng không có nhiều, không cần để ý, tôi dùng chung với bọn họ là được." Hoắc Ngập cười, như thể trong nháy mắt đã nhìn thấu tâm tư của cô, đem tấm thẻ đặt trên mặt bàn. Lâm Kiều nhìn tấm thẻ trên bàn học có chút ngây người, thẻ nhà ăn của anh rất sạch sẽ, không có vết xước nào, nhìn qua rất mới. Hoắc Ngập ra khỏi phòng học bằng cửa sau, Lý Thiệp cùng Tống Phục Hành đang chờ ở cầu thang. Lý Thiệp thấy anh đi ra, mặt tỏ vẻ, "Cậu có phải đã thích bạn học mới này đúng không, cho người ta thẻ nhà ăn, còn muốn bao dưỡng sao?" Mí mắt Tống Phục Hành khẽ nâng, quét mắt nhìn bọn họ không để ý, nhấc chân đi xuống tầng. Hoắc Ngập cười "Là nuôi, nuôi đến khi trưởng thành." Tống Phục Hành hơi hơi nhướng mày, nhìn vào mắt Hoắc Ngập. Lý Thiệp lùi lại một bước, "Mẹ kiếp, cậu có đạo đức không thế, là trẻ vị thành niên đấy, chơi đùa cũng quá lớn rồi." Hoắc Ngập cười đến vui vẻ, "Như vậy cũng tin sao, đầu óc để đâu rồi?" Lý Thiệp "..." "Ông đây muốn cùng cậu tuyệt giao một ngày!" Lý Thiệp đơn phương tuyệt giao, đuổi theo Tống Phục Hành ở phía trước, "Hành Hành, nói cho cậu một chuyện." Tống Phục Hành giương mắt nhìn về phía cậu ta, đối với loại việc này, chỉ có một từ, "Nói." "Tôi lần này đứng cuối lớp, cậu có biết ma nữ Lưu Hữu Dung kia thế nhưng lại muốn gọi phụ huynh, nếu việc này để trong nhà tôi biết, chân tôi chắc chắn bị đánh què." Tống Phục Hành "Sau đó?" Lý Thiệp gần như than thở khóc lóc, "Cậu giúp tôi phụ đạo bài tập đi, Lưu Hữu Dung nói, chỉ cần điểm thi có thể đẹp một chút, mọi thứ đều dễ dàng nói." Tống Phục Hành rơi vào im lặng. Lý Thiệp thấy không ổn, vội vàng đi nhanh xuống cầu thang, xoay người nhìn về phía cậu ta, "Hành Hành, chúng ta lớn lên cùng nhau, tình như thủ túc, Hoắc Ngập là một tên khốn khiếp không phải người, cậu không thể thấy chết không giúp đúng không?" Tống Phục Hành suy xét đến thành tích trước kia của Lý Thiệp, cân nhắc ra khả năng tiến bộ, "Lý Thiệp.." "Sao?" Mắt Lý Thiệp chờ mong. Tống Phục Hành hơi hơi tạm dừng, nhìn vào mắt cậu ta bình tĩnh trả lời, "Đánh gãy chân cậu có thể sẽ dễ dàng hơn." Lý Thiệp "..." Má! Đây mẹ nó chính là tiếng người sao, là huynh đệ sao, có lương tâm sao? Hoắc Ngập cười khẽ ra tiếng, đi xuống dưới, "Thật ra có một phương pháp nhanh hơn." Lý Thiệp tuy rằng không tin tên này sẽ hỗ trợ, nhưng vẫn nhịn không được hỏi, "Phương pháp gì?" "Cậu có thể đi thương lượng với người số hai, dùng tư chất hạng cuối của cậu, để lần thi tiếp theo có thể biến người thứ hai thành thứ nhất." Tông Phục Hành vẻ mặt tán đồng nhìn về phía Hoắc Ngập, "Dù sao cũng hiệu quả hơn so với việc cậu nghiêm túc học tập." Con mẹ nó! Lý Thiệp ngày hôm nay nhất định phải tuyệt giao với hai tên khốn khiếp này. Lâm Kiều chờ Lý Kỳ Kỳ đi WC về, mới đi đến nhà ăn xếp hàng. Cô cẩn thận chọn một ít rau xanh, sợ tiền bên trong không đủ, dù sao Hoắc Ngập cũng không nói bên trong có chính xác bao nhiêu tiền.. Chờ khi dì nhà ăn mang đồ ăn tới, Lâm Kiều quẹt thẻ, trong thẻ còn tổng cộng 14151, 9 nhân dân tệ. Lâm Kiều "..." Cái này là không nhiều lắm ở trong mắt cậu ta? Lý Kỳ Kỳ kinh ngạc, "Lâm Kiều, nhà cậu có phải có hiểu lầm gì với nhà ăn không?" Dì nhà ăn nhìn cô gái nhỏ choáng váng, thoáng trêu chọc, "Trong nhà không lo lắng cháu bị đói được rồi, tiền nhiều như vậy, không sợ ăn không hết nha?" Đúng vậy, ăn hết được không? Nhiều tiền như vậy là muốn ăn tới khi nào, đây là muốn gộp cả tiền ăn ba năm vào nhau sao? Nhưng cô cũng không phải Bánh Trôi, có thể ăn nhiều được như thế. Hiện giờ được người ta bao ăn bao ở bao học hành, váy trên người cũng là của nhà họ, đây chính là bao dưỡng trong truyền thuyết phải không? Lâm Kiều ăm cơm xong liền tách khỏi Lý Kỳ Kỳ, đi tìm Hoắc Ngập. Cái thẻ nhà ăn này giống như củ khoai lang nóng bỏng tay vậy, đối với người chưa nhìn thấy nhiều tiền như cô mà nói, đây tuyệt đối là vốn to. Hoặc Ngập đang mở họp trong hội học sinh, cho nên chưa về phòng học, mà lại đang ở bậc thang bên hội trường. Lâm Kiều vừa tới vẫn chưa quen thuộc, trên đường đi luôn phải hỏi người khác mới có thể tìm được bậc thang bên hội trường, bên trong còn chưa bắt đầu, mọi người nói chuyện rầm rì xung quanh, đang đợi người chủ trì. Lâm Kiều ở cửa nhìn xung quanh, mắt nhìn thấy Hoắc Ngập ở bên trong, bên cạnh cậu còn có một nữ sinh, hai người đang nói chuyện. Từ góc độ này có thể thấy được nụ cười thẹn thùng của nữ sinh, nhìn ra được, cô ấy thích nam sinh ôn nhu trước mặt này. "Bạn học, hôm nay các bộ môn của hội học sinh đang mở họp, phải dùng hội trường, cậu không thể đứng ở chỗ này." Một nữ sinh phía sau thấy cô đứng ở cửa không đi, mở miệng nhắc nhở. Lâm Kiều nắm chắc thẻ nhà ăn, "Tôi muốn tìm Hoắc Ngập có việc." Nữ sinh hỏi chuyện nghe thấy tên Hoắc Ngập, không khỏi kinh ngạc, "Xin lỗi, chúng tôi sắp mở họp rồi, thời gian buổi trưa rất hạn hẹp, cậu về trước đi, có chuyện gì chờ chúng tôi họp xong lại nói, được không?" Thái độ của nữ sinh rất cứng rắn, Lâm Kiều cũng không muốn trì hoãn thời gian của nhiều người như vậy. "Vậy tôi ở ngoài chờ cậu ấy cũng được." Giọng nói nhẹ nhàng cư xử tốt, nhưng ý tứ trong lời nói lại rất kiên định. Bên cạnh có một nam sinh đi ngang qua, đánh giá nhìn Lâm Kiều. Nữ sinh không chút lưu tình đóng lại cửa bậc thang bên hội trường, ngăn cách tầm mắt của cô. Nam sinh thấy thế nhịn không được chế nhạo, "Hứa Niệm, lợi hại đấy, đều không hỏi được Hoắc Ngập luôn." "Hỏi có lợi ích gì, nữ sinh tìm Hoắc Ngập có bao nhiêu, đếm ngón tay cũng không hết, nếu để mỗi người đều đi vào thì chúng ta còn có thể mở họp sao?" Hứa Niệm tức giận nói, cầm trong tay sổ ghi chép của cuộc họp, đi đến bậc thang, "Bắt đầu họp, mọi người tìm chỗ ngồi đi." Nam sinh cũng không nói thêm gì, đi đến chỗ ngồi ngồi xuống, nhìn đến nữ sinh đang đợi bên ngoài trắng nõn sạch sẽ, không giống những học sinh có vấn đề sẽ gây chuyện, liền có chút không đành lòng. Cậu ta tiến sát vào nam sinh phía trước, "Hoắc Ngập." Hoắc Ngập đang ngồi đó, nhìn danh sách hội nghị trong tay, "Làm sao vậy?" "Có một bạn nữ ở bên ngoài chờ cậu, chắc không phải học sinh trường chúng ta, cũng không mặc đồng phục, hình như có chuyện quan trọng muốn tìm cậu, cậu có muốn ra ngoài xem một chút không?" Hoắc Ngập liếc nhìn lại, chỉ thấy cửa đã đóng chặt, cũng không để ý lắm, "Tôi biết rồi, mở họp trước đã." Cuộc họp được mở vào buổi trưa, thời gian nghỉ trưa gần như trôi qua được hơn phân nửa. Lâm Kiều vẫn chờ ở bên ngoài, ánh nắng mặt trời chiếu xuống dưới dừng trên người cô, tóc đuôi ngựa buộc chặt rơi xuống trên vai, váy màu trắng, ánh nắng rải rác rơi xung quanh, chính là hương vị của mùa hè. Cô không làm chuyện gì khác, chỉ đứng im nghiêm túc chờ. Nam sinh từ trong hội trường đi ra nhìn thấy cô, có chút kinh ngạc, "Vẫn chờ sao?" Cậu ta nói xong, quay đầu nhìn bậc thang chỗ hội trường, "Hoắc Ngập, cậu có muốn ra ngoài không thế, người ta vẫn còn chờ ở bên ngoài này." Hứa Niệm nghe vậy sắc mặt xấu đi, nhìn đến cô gái ở cửa có chút không kiên nhẫn. Hoắc Ngập nghe được lời này cũng có chút kinh ngạc, không nghĩ rằng cô vẫn còn chờ, anh nói với Hứa Niệm câu chờ một lát, đứng dậy đi ra bên ngoài. Thấy người ở cửa, dịu dàng cười, "Chị à, có chuyện gì quan trọng không?" Lâm Kiều thấy anh đến gần, bị anh gọi như vậy thì có hơi ngượng ngùng, từ nhỏ cô chỉ có một mình, đột nhiên nhiều thêm một người em trai dịu dàng như vậy có chút không quen. Cô từ trong túi lấy ra thẻ nhà ăn, "Trong thẻ của cậu có rất nhiều tiền, tôi không thể nhận được." Hoắc Ngập nghe vậy cười cười, cũng không có ý lấy về, "Không sao, cậu cứ dùng đi, không cần khách khí." Lâm Kiều thấy cậu không nhận, duỗi tay cầm tay anh đặt thẻ nhà ăn vào đó, "Không được, nó quá nhiều, tôi không thể lấy." Cô nhìn anh nghiêm túc giải thích, "Trên người tôi cũng có tiền, trước kia lúc rảnh cũng thường đi làm thêm, cậu yên tâm, tôi sẽ không bị đói." Lâm Kiều nói xong lại thò tay vào túi, móc ra tiền đã chuẩn bị trước, còn có mấy xu, toàn bộ đặt vào trên tay Hoắc Ngập, "Tôi vừa rồi có gọi một ít thức ăn, hết 18 tệ, trả trước cho cậu." Cô trả tiền xong an tâm thở ra, vẫy tay tạm biệt anh, quay người đi xuống lầu, "Cậu mau vào đi, không làm phiền cậu nữa." Hoắc Ngập nhìn thẻ nhà ăn trên tay cùng đống tiền lẻ một lát, lại nhìn về phía người vừa rời đi, không nói gì quay trở lại bậc thang nơi hội trường, ngồi xuống tùy ý đặt thẻ ăn cùng tiền lẻ trên bàn, "Học tỷ tiếp tục đi, còn có việc gì cần tôi sắp xếp nữa không?" Hứa Niệm liếc mắt nhìn thẻ nhà ăn trên bàn cùng tiền, tuy rằng cô ta không nghe thấy họ nói gì, nhưng thẻ nhà ăn lại là vật riêng, nữ sinh kia lại đưa cho Hoắc Ngập, khiến người khác không khỏi suy nghĩ về quan hệ của bọn họ. Cô ta để ý Hoắc Ngập đã lâu, từ khi anh tiến vào hội học sinh đã để ý. Thành tích của đàn em này rất tốt, lớn lên đẹp, còn dịu dàng như vậy, đối xử với mọi người đều rất rốt, cô ta chưa từng gặp qua người nào hoàn mỹ như vậy. Trong trường học nữ sinh thích anh không biết có bao nhiêu, làm cô ta cảm thấy rất có nguy cơ, tuy biết bây giờ nên lấy việc học làm chính, nhưng cô ta lại không thể khống chế được nghĩ đến trong lớp, trong toàn khối, nhiều người thảo luận về anh như vậy, yêu thầm anh, cô ta lại có chút nóng nảy. Cô ta cũng ít nhiều từng ám chỉ qua, cũng không biết vì sao giữa họ lại luôn tồn tại một tầng ngăn cách, tuy rằng nhìn không thấy nhưng chính là lại không gần gũi được. Hiện tại đột nhiên có một nữ sinh tới tìm cậu, quan hệ nhìn qua còn khá thân mật, làm sao cô ta có thể không vội? Hứa Niệm đóng nắp bút lại, "Không còn gì nữa, vừa nãy đã nói qua hết rồi, việc trong hội học sinh luôn rất phiền phức, để em vất vả rồi." Hoắc Ngập khép vở lại, "Không sao, đều là việc nên làm." Hứa Niệm nhìn cậu thu dọn đồ, nhớ tới nữ sinh vừa đứng ở cửa nhìn qua tuổi còn rất nhỏ, ít nhất là nhỏ hơn cô ta nhiều. Cô ta cắn môi dưới, bỗng nhiên mở miệng, "Về sau gọi tên của chị là được rồi, không cần gọi học tỷ làm gì, hơn nữa chị cũng không lớn hơn em bao nhiêu." Hoắc Ngập nghe vậy ngước mắt lên nhìn, cảm thấy có chút ngoài ý muốn. Hứa Niệm hiếm khi nóng mặt nhưng cũng không tránh khỏi tầm mắt của anh. Hoắc Ngập ôn hòa cười, "Được." "Hoắc Ngập, cậu mẹ nó đang mở họp hay là đang tán gái đấy, chờ cậu cả sáng còn không được, tôi đây chờ bạn gái cũng chưa từng lâu như thế." Lý Thiệp mặc áo ngắn tay, cầm theo áo đồng phục đi tới. Hứa Niệm nghe được lời cậu ta nói mặt nháy mắt đỏ bừng, ôm tài liệu trên tay liền đi ra ngoài. Lý Thiệp lật người ngả trên ghế, nhìn bóng dáng Hứa Niệm rời đi, chế nhạo anh, "Cậu đúng là rất nhiều đào hoa đấy, mười nữ sinh nói chuyện thì đến chín cô gục cậu đi?" Hoắc Ngập không nói chuyện, hiển nhiên không để ở trong lòng. Lý Thiếp lắc lắc cổ, thúc giục cậu, "Đi thôi, đi chơi bóng rổ, Tống Phục Hành đồ dở đó, chờ cậu đến làm đông cứng không khí xung quanh đi, mỗi ngày nói được mấy câu, luôn muốn làm tôi nghẹn chết." Cậu ta nói xong dừng lại, cầm lấy tiền lẻ trên bàn, "Của cậu?" Hoắc Ngập nhìn cậu ta, "Nơi này ngoài tôi ra còn có ai khác?" "Mẹ nó, cậu ác thế, mấy đồng tiền xu mà cũng có, lấy ở đâu ra? Nhà bà tôi cũng không còn mấy thứ này rồi, hay chú Hoắc đóng băng thẻ của cậu rồi? Có cần phải tiết kiệm như vậy không?" Lý Thiệp cầm lấy mấy tờ tiền xu, nhìn nhìn, lại ngửi ngửi, "Vẫn mới, còn có mùi kẹo, có nữ sinh nào tặng cậu, đây là phương thức theo đuổi mới sao?" Hoắc Ngập không tỏ ý kiến, lấy thẻ nhà ăn kẹp trong sách, đứng dậy đi ra ngoài, "Đào hoa này gửi hết cho cậu." "Thật hay giả đấy?" Lý Thiệp nhìn đống tiền lẻ trong tay, do dự một lát vẫn nhét vào túi quần. Đào hoa sao, có ai chê ít cơ chứ? Editor Q17
Tên truyện Là họa không thể tránhTác giả Đan Thanh ThủEditor Q17Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngược luyến, Vườn trường, Thiên chi kiêu tử, Cận thủy lâu dài, Tỷ đệConvert WikidichĐộ dài 100 chương + 9 ngoại truyệnVăn ánLâm Kiều từ nhỏ lớn lên ở Hoắc gia, vì có thể sinh tồn được trong thế gia hào môn này, chỉ có thể không ngừng lấy lòng Hoắc gia nhị thiếu kém tuổi Ngập từ nhỏ chính là con nhà người ta, làm cái gì cũng đều đứng nhất, lịch sự văn nhã không đánh nhau, không phát giận, cũng không hút thuốc, không uống rượu, không có bất kỳ ham mê bất lương gì, ôn nhu săn sóc, không có khuyết điểm..Nhưng chỉ có Lâm Kiều biết, người cô luôn lấy lòng lại chính là một con rắn độc ôn Kiều "Cậu rốt cuộc muốn thế nào?"Hoắc Ngập tháo kính xuống, văn nhã cười khẽ "Chị đã không yêu tôi, vì sao còn cười với tôi?"
là họa không thể tránh