bảo bối thật mê người
Trạng thái: Full. Bạn đang đọc truyện (Quyển 1) Bảo Bối Mê Người: Đại Thúc Nhẹ Nhàng Sủng của tác giả Hề Yên. Trước khi gặp Tịch Đình Ngự, sinh hoạt của Hạ Thập Thất đều là hút thuốc, uống rượu, đánh nhau. Sau khi gặp được Tịch Đình Ngự, sinh hoạt Hạ Thập
Võ Ngọc là một người bình thường và có cuộc sống rất bình thường như bao người khác, chỉ là sau một tai nạn bất ngờ thì Võ Ngọc đã trọng sinh vào một thế giới khác, thế giới mà nhân tộc phải luôn chiến đấu với số lượng khổng lồ của thú tộc.Những bước đi kết tiếp của Võ Ngọc sẽ ra sao khi
Đây là lý do vì sao khi chị em nấu các món ngon từ mề vịt thì anh chồng nào cũng mê tít. Không những tốt cho sức khỏe, mề vịt còn có giá thành rất rẻ vì thế được nhiều người yêu thích. Bạn cũng có thể đem chế biến mề thành nhiều món khác nhau, như xào, bóp gỏi, om…
Nói đến một bảo bối kinh hãi nhất chắc chắn không thể không nhắc đến thẻ bài của quỷ dữ, đây là bảo bối giúp người ta có thể kiếm được tiền bằng cách ký một thỏa thuận với ma quỷ sống trong tấm thẻ.
Truyện CaoH bảo bối thật Mê người với hơn 5919 truyện liên quan kho truyện CaoH bảo bối thật Mê người tổng hợp hay nhất - Trang 1
Chương 7: 7: Phát Bệnh. Chương trước Chương tiếp. - Ngọn gió muộn màng -. Đường Vãn cúp điện thoại, ngón tay gõ gõ cạnh bàn, hít sâu mấy hơi, cuối cùng nhíu mày ngả lưng vào ghế văn phòng. Thoạt nhìn là biết đang tức giận, công ty có bao nhiêu tai mắt còn phải giữ
Vay Tiền Nhanh Iphone. Nắng sớm xuyên qua màn cửa, thiếu nữ đang yên giấc trên giường khẽ nhăn đôi mày liễu, nghiêng đầu vươn tay che nắng chiếu thẳng vào mắt, vô tình dây áo ngủ còn lại trễ xuống, một bên nhũ hoa kiều nộn cứ thế bại lộ một nửa dưới nắng mai, lờ mờ thấy quầng nhũ màu hồng hồng. Thiếu nữ mặt mũi tinh xảo, hàng mi cong vút như cánh quạt, môi anh đào không son mà chín đỏ căng mọng, không biết đang mơ thấy những gì mà khe khẽ đóng mở, ướt át mê người. Mái tóc đen dài xoã tung, vài sợi nghịch ngợm quấn quít trên cổ trắng ngần, tôn lên xương quai xanh tinh xảo. Đầm ngủ hai dây gợi cảm tôn lên làn da trắng nõn như gốm sứ thượng hạng, bên dưới vô tình đã bị xốc lên đến eo, để lộ quần lót ren cực mỏng màu phấn hồng và đôi chân dài nuột nà cân đối. Thật mâu thuẫn là, cả cơ thể thiếu nữ toát lên hơi thở thanh thuần nhưng cũng đầy dụ Chu Thanh bước vào phòng, đập ngay vào mắt ông chính là cảnh tượng như vậy...Lâm Tuyết nhìn như một tiểu thiên sứ không nhiễm bụi trần, an yên nằm đó mời gọi ông đến chà đạp. Nếu không làm gì thì thật có lỗi với tiểu Chu Thanh đang ngóc đầu bên dưới, nên không nghĩ ngợi nhiều, ông tiến ngay đến bên giường, cái lưỡi ướt át quen thuộc mà liếm nhẹ nhàng phần đùi trong gần sát âm huyệt, tay vươn lên nhẹ nhàng chơi đùa một bên nhũ hoa vừa nãy bại lộ ra ngoài, mượt mà và mềm mại co dãn. Bên dưới, mũi hít lấy hương thơm đặc trưng từ tiểu huyệt, lưỡi liếm dần dần sát đến nhuỵ hoa, nhấm nháp nhuỵ hoa cách lớp vải ren mỏng tang, do ướt đẫm mà trong suốt thấy rõ nụ hoa phấn hồng bên trong. Thiếu nữ trong vô thức khẽ "ưm", cong chân kẹp lấy cổ người đàn ông. Chu Thanh khẽ cười, theo ý muốn của cô mà tuột nhanh chiếc quần ren vướng víu, môi lưỡi không kịp ngừng mà mút lấy dịch chảy ra ướt đẫm từ lúc nào, phát ra âm thanh "chậc chậc" mĩ. Lâm Tuyết nhập nhèm tỉnh dậy, mắt mơ màng long lanh nước, làm như giật mình mà âm hộ hút chặt lấy chiếc lưỡi người đàn ông, chân thì vẫn không quên siết chặt thêm một chút - "Aa, thúc thúc...ưmm...là người?"- "Chậc...chậc....tiểu Tuyết ngươi ngọt như vậy...hừm...đang ngủ mà vẫn ra nước...thật là cháu ngoan của ta"- "Ưmmm...thật sướng...thúc thúc...". Nghèn nghẹn giọng mũi do vừa mới tỉnh dậy rên rĩ, như tiếng mèo con nho nhỏ nũng "Tiểu dâm đãng..." Chu Thanh khẽ Tuyết nửa ngồi dậy ghé lưng vào đầu giường, hai tay đan xen vào mái tóc người đàn ông, kéo mặt hắn càng sát vào âm đạo hơn để đạt càng nhiều khoái cảm. Dưới chiếc lưỡi điêu luyện của Chu Thanh, thiếu nữ sướng cong người, miệng ưm a phát ra dâm thanh không hoàn chỉnh, cả căn phòng ngập trong tiếng mút chậc chậc và tiếng rên đầy sướng khoái của Lâm Tuyết. Không bao lâu, âm thanh càng dồn dập, thiếu nữ thở dốc không ngừng, luôn miệng"Ân...ân...không được..." "Áaaa...tiểu Tuyết tới rồi"Cả người nhẹ nhẹ run rẩy, Lâm Tuyết lên đến đỉnh, hoa huyệt cứ thế phun trào một dòng dịch ấm nóng, bị người bên dưới không buông tha mà mút lấy sạch sẽ. Hắn ngước mặt lên nhìn cô, miệng đến cằm cứ thế trơn bóng ướt đẫm dâm dịch, ngón tay cái lau qua rồi đưa đến miệng nhỏ anh đào- "Nếm thử một chút mùi vị buổi sáng của mình, tốt chứ?"Thiếu nữ nghe lời, vươn lưỡi ra ngây thơ mà dụ hoặc cuốn lấy ngón tay của hắn, còn mút vào đẩy ra, mắt hàm chứa xuân tình khẽ liếc hắn đầy khiêu khích. Chu Thanh nào có kháng cự được, vội vàng cởi thắt lưng, lộ ra dương cụ đã đứng thẳng đợi chờ từ nãy đến giờ, thấy tiểu huyệt đã sẵn sàng thì đâm thẳng vào, ấm áp chặt chẽ bao bọc lấy côn thịt, sướng đến cả hai đồng thanh hô nhẹ một tiếng. Chu Thanh không đợi Lâm Tuyết kịp rên đã kéo cô sát lại, môi lưỡi áp tới. - "Tiểu Tuyết ngoan, đưa lưỡi ra cho thúc thúc nào"Lâm Tuyết vâng lời, ngoan ngoãn dâng lưỡi đinh hương ra, để Chu Thanh cứ ngậm lấy rồi buông ra cùng nhịp với tiết tấu bên dưới dương thúc vào tiểu huyệt của cô không ngừng nghỉ, nước miếng không khống chế mà tràn sang hai bên miệng, chảy dài xuống đến cổ. - "Ân...A...chậm một chút...ưmm...thật sâu..."Tiết tấu quá nhanh làm Lâm Tuyết không theo kịp, lưỡi lại bị ép đưa ra không thể thở như bình thường, nước mắt vì thế cũng chảy ra...thật là sướng khổ đan xen...- "tiểu Tuyết nhi, mẹ và a di ngươi đang chờ bên dưới...hừnm... Chúng ta...không thể ở quá lâu". Chu Thanh vừa miệt mài ra vào vừa khống chế thời gian nhắc Tuyết nghe vậy cũng giật mình, kéo theo hoa huyệt đột nhiên thít chặt làm Chu Thanh suýt "ưmm...vậy..nhanh một chuẩn bị...nếu không...sẽ bị nghi ngờ" - "được, như ngươi nói"Nói đoạn ôm Lâm Tuyết cả người trần như nhộng bước đến hướng phòng tắm, mỗi bước đi là một cú dập thật sâu vào trong. Thiếu nữ không có cách nào khác, hai chân cuốn lấy hông ông, tay vòng lên ôm chặt cổ, hai khoả ngực no tròn cứ thế đè ép càng sát vào vòm ngực to lớn, tiếng rên bị kẹt lại trong vòm họng vì miệng đã bị khoá chặt không phát ra được một âm thanh hoàn đến bồn rửa mặt, Chu Thanh thả Lâm Tuyết xuống, sau đó xoay người cô lại cắm vào từ phía sau. Ông yêu chết tư thế này, tiểu huyệt vốn đã nhỏ càng chặt chẽ bao bọc lấy côn thịt hơn, cắm vào cũng sâu đến sảng gương lớn phòng tắm lộ ra hai thân ảnh, thiếu nữ thì nõn nà tựa sát vào bồn rửa mặt, hai tay chống lấy cạnh bồn làm điểm tựa, mà người đàn ông phía sau lồng ngực vạm vỡ, cả người ngập tràn hơi thở thành thục đang không ngừng chạy nước rút ra vào bên dưới, âm thanh bạch bạch liên hồi theo từng chuyển động. Chỉ nghe đồng thời ưm một tiếng, thiếu nữ run run không còn chút sức lực, được người đàn ông nhanh tay đỡ lấy. Hắn khẽ hà hơi vào lỗ tai tinh tế, vừa mút vừa nói- "Bảo bối, thời gian có hạn nên chỉ thế này. Đợi lát nữa đến Thuỷ trấn lại thoả mãn con"Lâm Tuyết ngoan ngoãn đáp ứng, không quên kiễng chân hôn nhẹ lên môi người đàn ông. Sau đó, loã thể dưới ánh mắt không kiêng dè của Chu Thanh mà chuẩn bị hết lầu, Mễ Lan và Mễ Tâm đợi có chút sốt ruột, thấy Chu Thanh lên gọi Lâm Tuyết vẫn chưa đi xuống, đang định đi lên xem thế nào thì đã thấy hai thúc cháu người trước người sau vừa xuống tới. - "Hai thúc cháu các ngươi, làm sao mất thời gian lâu vậy a" - Lên tiếng là Mễ Tâm a di, vợ Chu "Nha đầu tiểu Tuyết này, chứng lại giường ai mà chẳng biết, chỉ có Chu Thanh thúc thúc chiều nổi nó" Mễ Lan cười lên tiếng, âm thanh không giấu được sủng nịch ý Lan là mẹ của Lâm Tuyết, bà chủ của Lâm gia, bốn mươi lăm tuổi nhưng bảo dưỡng tốt nên chỉ hằn một chút chân chim nơi đuôi mắt. Mễ Tâm là em gái bà, là a di của Lâm Tuyết, cũng là vợ của Chu Thanh. Chính xác, là người đàn ông vừa cưỡi cô ban nghĩ đến ban nãy...Lâm Tuyết thấy hơi dụng lúc mẹ và a di không chú ý, cô lén kéo tay Chu Thanh luồn vào trong váy, vuốt ve đang ngứa ngáy, sau đó nhanh chóng làm như không có chuyện gì mà tiến đến ngồi cùng sô pha với hai người phụ nữ, nói cười chọc hai người vui đến cười ha ra, Lâm Tuyết rất dâm đãng!
Bàn tay ấm áp tiến vào trong vạt áo, trực tiếp dán lên vùng eo bóng loáng tinh tế kia, Tư Không Viêm Ngiêu dựa vào gần hơn một chút, vừa khẽ hôn lên phần cổ lộ ra ngoài áo của Ô Thuần Nhã vừa thầm than, làn da của người này thật mịn, xúc cảm rất không Thuần Nhã khẩn trương đến mức không dám nhúc nhích, ngay cả hơi thở cũng nhẹ đi rất nhiều, thầm mắng người này đúng là không biết chừng mực, cư nhiên vào thời điểm này lại đi chiếm tiện nghi của cậu!Đầu tiên là bàn tay to dày ấm áp của nam nhân như trấn an nhẹ nhàng vuốt ve thắt lưng đang cương cứng cậu, sau đó một tấc lại muốn tiến thêm một thước vuốt ve lên vùng bụng thanh mảnh của vã vươn tay đè lại móng vuốt sói của nam nhân đang tác quái trên cậu, Ô Thuần Nhã nghiêng đầu, trong bóng tối tức giận trừng mắt nhìn nam nhân, thanh âm nho nhỏ mắng, “Anh đừng có mà quá đáng!”Nam nhân cúi đầu nở nụ cười, tiến đến bên tai cậu ái muội liếm liếm lên vành tai mẫn cảm của cậu, cảm giác được cậu run rẩy mới mở miệng nói, “Không làm đến cuối cùng”Ô Thuần Nhã sao có thể đồng ý, anh không biết xấu hổ nhưng cậu thì biết nhé! Nhỡ đâu động tác quá lớn đánh thức Bánh Bao thức dậy, vậy cậu khỏi cần sống nữa! Hóa ra là anh lo cái này“Không được!” Quát khẽ một tiếng muốn hất tay anh từ trong áo ra, nhưng về vấn đề ở đây là sức lực cậu không phải là đối thủ của ai vú trước ngực bị tay của anh ma sát, thừa dịp cậu đẩy tay anh ra cố tình dùng hai ngón tay nhẹ nhàng vân vê xoa nắn.“Ưm…” Cảm giác tê dại đánh thẳng vào não, tức thì không kịp kiềm chế, cậu khẽ rên lên một bối rối lấy một tay che miệng mình lại, một tay đưa vào áo cố sức kéo tay anh Không Viêm Ngiêu bị tiếng rên khẽ đầy kìm nén kia của cậu làm cho một cỗ tà họa vọt thẳng xuống hạ thể, khí quan nam tính dưới thân lập tức dựng đứng, thẳng tắp đỉnh vào khe mông Ô Thuần Thuần Nhã xấu hổ, mặt đỏ bừng, nhưng cậu chẳng có cách nào chống lại nam nhân kề sát phía sau mình. Cậu vừa phải cố che mặt con đang ngủ say, vừa phải đối phó với tên đang sờ loạn trên người cậu, trán đã sớm chảy đầy mồ Không Viêm Ngiêu làm bộ như cố ý đùa cậu, nhưng tay trái lại cố tình lướt tới lướt lui trước ngực cậu khiêu khích, thỉnh thoảng còn ngậm lấy vành tai khéo léo của cậu mà cắn mút.“Ưm…đừng….” Bị anh làm cho sắp mất hết sức lực Ô Thuần Nhã cảm giác được anh đang nghiêng thân chặn người cậu, lúc bàn tay kia mò xuống kéo quần cậu xuống, khiến cậu bị dọa đến run run.“Suỵt” Nghiêng nửa người lên, Tư Không Viêm Ngiêu đầu tiên là liếc nhìn Bánh Bao đang ngủ, thấy bé còn đang ngủ không có dấu hiệu tỉnh lại, lúc này mới yên tâm tiếp tục hạ thủ, vừa tuột quần người ta vừa trịnh trọng nói một cách đương nhiên, “Nhỏ giọng thôi, không lại làm ồn đến con”Nhỏ giọng cái con mắt anh á, tui phắc, anh có thể đừng không biết xấu hổ phi lễ tôi như vậy được không!Đáng tiếc, Ô Thuần Nhã lúc này chỉ có thể nuốt những lời kia vào bụng, bởi nam nhân đã cúi đầu hôn môi cậu, không để cậu phát ra âm thanh dù chỉ một hé miệng, nam nhân kia lập tức linh hoạt ra ra vào vào trong miệng cậu, còn dùng lực ôm chặt lấy cậu mút đầu lưỡi cậu, Ô Thuần Nhã cảm thấy đầu lưỡi mình như muốn run lên. Nhưng bàn tay của nam nhân cũng không rãnh rổi đã chuyển từ hai hai nụ hoa trước ngực vì bị xoa nắn mà cứng lên sang xoa nắn tín khì bán ngẩng dưới hạ thân cậu, quần đã bị kéo đến đầu gối, hai cánh mông mượt mà cong vểnh bị nam nhân dùng sức vuốt thể tiếp nhận những cảm xúc hết sức xa lạ, khoái cảm vô cùng từ hạ thể mà cậu rất ít khi có được, bởi vì cậu quá mức ngây thơ, ngày thường chỉ lo chăm sóc Bánh Bao, vậy nên nhu cầu sinh lý này chẳng mấy khi xuất hiện. Cho nên giờ cậu thực sự bị dọa rồi, cũng lo không được có đánh thức Bánh Bao hay không, chỉ cố đẩy nam nhân đang chặn nửa người mình.“Ưm ưm…” Giãy dụa đầu né tránh nụ hôn bá đạo của nam nhân, nhưng phía sau, địa phương bí ẩn nhất lại bị ngón tay nam nhân nhẹ nhàng chạm phải, làm cậu sợ tới sắp phát khóc >_Ngẩng đầu liếm đôi môi đã bị anh hôn đến sưng đỏ, Tư Không Viêm Ngiêu nghiêng người vây cậu vào lòng mình, dán lên tai cậu nhẹ giọng nói, “Cứng!”Ô Thuần Nhã gắt gao cắn chăn, chỉ sợ rên rỉ trong cổ họng tràn Không Viêm Ngiêu một tay rất nhanh chạm lên dục vọng đã đứng thẳng của cậu, một tay tiến vào trong miệng cậu, nhẹ nhàng quấy đảo đầu lưỡi đang cố né tránh, “Liếm ướt”Ô Thuần Nhã lắc đầu, nhưng lại không thể ngăn cản động tác cường ngạnh của nam nhân, chỉ có thể không cam lòng tùy ý ngón tay nam nhân ở trong miệng mình quấy nhiễu, nước bọt không kịp nuốt từ khóe miệng chảy ra.“A…ưm…” Khoái cảm ở hạ thân tích tụ ngày cảm nhiều, cậu nhịn không được di chuyển theo động tác của rút ngón tay dính đầy nước bọt ra, sờ tới huyệt khẩu đóng chặt giữa khe mông, tại nơi nếp uốn co rút kia nhẹ nhàng nhấn xuống, sau đó chậm rãi tham tiến một ngón tay vào, vách thịt ấm áp lập tức gắt gao bao lấy tay anh, còn có thể cảm giác được mấp máy rất nhỏ, Tư Không Viêm Ngiêu thấp giọng tán thưởng một tiếng, “Bảo bối, em thật nhiệt tình”Ô Thuần Nhã cảm thấy dị vật trong cơ thể mình rất không thoải mái, theo bản năng muốn bài trừ, nhưng ngón tay nam nhân lại hướng vào ngày càng sâu, còn bắt đầu chậm rãi di chuyển.“A……a……” Rốt cuộc không kiềm chế được mà thấp giọng ngâm nga, Ô Thuần Nhã bị cảm giác sắp phun trào ở phía trước bức điên rồi, mà phía sau, số lượng ngón tay nam nhân đã lên đến hai ngón, và còn có xu thế tiếp tục tăng thêm.“Bảo bối, đừng nóng vội” Cảm giác được dục vọng trong tay sắp bắn ra, Tư Không Viêm Ngiêu lập tức dừng động tác đi lên tiếp tục vuốt ve nhũ thủ của cậu, trong huyệt mềm mại đã tăng lên ba ngón tay, hơn nữa tràng nhiệt nóng bỏng đã quen với dị vật ra vào, bắt đầu tự động phân bố tiếc ra dịch ruột non trơn Thuần Nhã bị anh khiêu khích đến hai mắt mơ màng, trong cơ thể kêu gào đòi được phát tiết sắp phá tan lý trí cậu, cậu không tự chủ được vươn tay muốn tự mình an ủi dục vọng của bản thân, nhưng nam nhân chặn tay cậu lại, sau đó cậu liền cảm giác được ngón tay trong cơ thể mình rút ra ngoài, tựa như không muốn buông tha, hậu huyệt lập tức vội vàng co rút vài Không Viêm Ngiêu nâng dục vọng đã sớm trướng đến nóng rực của mình nhẹ nhàng đỉnh lộng hậu huyệt còn đang khép mở, sau đó vươn tay che miệng cậu lại, từng chút từng chút đem dục vọng chen vào cái miệng nhỏ ẩm ướt trơn mềm kia, cảm giác tràng thịt ấm áp gắt gao bao lấy dục vọng của anh, cảm giác thật sự là quá tuyệt!Thứ gì đó của nam nhân so với ba ngón tay còn thô hơn rất nhiều, cái loại đau đớn như bị xé rách này làm Ô Thuần Nhã há mồm cắn lấy tay anh, cậu cố sức thở phì phò thả lỏng thân thể, cảm giác được dị vật không vừa tiến vào đã đấu đá lung tung liền thở phào một hơi, sau đó cậu nghiêng đầu trừng nam nhân, “Không phải anh bảo không làm đến cùng sao?”Tư Không Viêm Ngiêu tựa hồ như có thể nhìn thấy đôi mắt ngấn lệ kia, thăm dò hôn lên hai má cậu, cười tà nói, “Bảo bối em quá mê người, anh đổi ý”Nói xong liền duỗi tay đùa nghịch dục vọng vì đau mà có chút uể oải của cậu, còn anh cũng thử nhẹ nhàng đẩy lên.“A….anh đừng động…..Bánh Bao……Bánh Bao sẽ tỉnh dậy mất…….ưm……” Một câu nói đứt quãng, Ô Thuần Nhã vừa muốn kìm nén âm thanh, vừa không khống chế nổi thân thể bị anh va Không Viêm Ngiêu bị cậu kẹp đến phát đau, biết cậu vì sao mà khẩn trương, cho nên liền rút dục vọng của mình ra, xốc chăn lên bế cậu đứng dậy.“Làm gì vậy!” Đột nhiên bị bế lên, Ô Thuần Nhã kinh ngạc trừng to mắt nhìn Tư Không Viêm Nghiêu.“Đổi chỗ” Nói xong cũng không cho cậu thời gian phản ứng, đứng dậy liền bế cậu ra cửa, sau đó một cước đá văng cửa phòng dành cho khách mà Ô Thuần Nhã ở ở đối diện, hai ba bước đã tới bên giường, mau chóng thả người xuống giường rồi đè lên.
bảo bối thật mê người