ai nói tôi không yêu em
Thanh điệu trong tiếng Trung tương đối phức tạp, nếu không biết rất có thể bạn sẽ đọc sai và được hiểu sang một nghĩa khác. Vậy nên để nói anh yêu em bằng tiếng Trung thật chính xác và ngọt ngào bạn cần chú ý về điều này. “我” (wǒ) trong tiếng Trung đều có
Sự thành công của “Không Kịp Nói Lời Yêu Em” tại Trung Quốc năm 2009 có sự đóng góp rất lớn của đạo diễn nổi tiếng Hong Kong, Tăng Lệ Trân và hai nhà biên kịch xuất sắc Châu Dũng – Hà Giai. Ngoài ra, không thể không kể tới diễn xuất tài tình của dàn diễn viên
Ai nói yêu em đêm [C] nay Ai nói yêu em đêm [Em] mai Ai sẽ yêu em sau [G] này Khi [E7] bóng chiều thẫn thờ [Am] rơi Vũ trường chợt bừng cơn [Dm] say Ai [G7] nói yêu em đêm [C] nay. Đời chẳng mong chờ [Em] ai Sắp đến trong tay [Am] người Đời chẳng mong chờ [Dm] ai Không [C] vấn vương
Vay Tiền Nhanh Iphone. Giọng nói phát ra từ chiếc radio nhỏ, là âm thanh quen thuộc đã 5 nhuận, lịch sự tao nhã, bất kể là từ đơn hay là câu anh nói ra đó là uyển chuyển trầm thấp, như là tâm ma khiến cô mất hồn thực cốt[1].[1] Mất hồn thực cốt nghĩa đại khái là hồn lìa khỏi này Tuỳ An Nhiên làm một việc đáng tin cậy nhất. Đó chính là vì một âm thanh mà thích một người. Sau đó lại toàn tâm toàn ý yêu thích mọi thứ thuộc về anh. Ai nói anh, không yêu em Ôn Cảnh Phạm nuôi một con mèo, Tuỳ An Nhiên cũng rất thích. Nhưng mèo anh nuôi cũng giống như anh, đều thanh lãnh, không quá quan tâm các phản ứng của liền kề gần đến anh mà hỏi "Nó thích nhất cái gì ?"Ôn Cảnh Phạm nghĩ nghĩ, ngón tay thon dài dừng trên trán của cô, chậm rãi đi xuống dọc theo gương mặt cô rồi dừng lại ở trên cằm. Ngón tay nhẹ nhàng nhéo cằm cô một cái, vuốt ve mềm mại, thấy cô hoá đá lúc này mới giải thích "Nó thích như vậy."Mèo............ Ai nói anh, không yêu em Cô gắng gượng giấu kín lòng mình đã rất nhiều năm, nay dựa vào men say mạnh dạn hỏi Ôn Cảnh Phạm "Anh quen biết tôi sao ?"Ôn Cảnh Phạm sửng sốt, vững vàng đỡ lấy cô, nhíu mày hỏi "Uống say ?"Tuỳ An Nhiên không trả lời, nhấp môi nhìn anh, cố chấp đòi một đáp án rõ ràng. Giằng co thật lâu sau, bỗng nhiên anh giơ tay che lên đôi mắt cô, nhẹ giọng nói "Quen biết."Âm thanh đó, thấp thuần đi vào tai cô. Nhẹ nhàng trầm thấp tựa như lần đầu gặp gỡ.
Reads 206,248Votes 5,077Parts 37Ongoing, First published Jul 01, 2018Table of contentsSun, Jul 1, 2018Thu, Jul 19, 2018Sun, Aug 5, 2018Fri, Aug 10, 2018Sat, Aug 18, 2018Sun, Aug 26, 2018Mon, Sep 3, 2018Fri, Sep 7, 2018Thu, Sep 13, 2018Fri, Sep 21, 2018Tue, Sep 25, 2018Mon, Oct 1, 2018Thu, Oct 4, 2018Sat, Oct 6, 2018Sat, Oct 13, 2018Tue, Oct 16, 2018Sat, Oct 20, 2018Mon, Oct 22, 2018Mon, Oct 29, 2018Wed, Oct 31, 2018Wed, Nov 7, 2018Sun, Nov 11, 2018Thu, Nov 15, 2018Sun, Nov 18, 2018Thu, Nov 22, 2018Sun, Nov 25, 2018Wed, Nov 28, 2018Sun, Dec 2, 2018Thu, Dec 6, 2018Mon, Dec 10, 2018Wed, Dec 12, 2018Sun, Dec 16, 2018Thu, Dec 20, 2018Sun, Dec 23, 2018Wed, Dec 26, 2018Tue, Jan 1, 2019Thu, Jan 10, 2019Tên tác phẩm Ai nói tôi không yêu em Tên tiếng Trung 谁说我,不爱你 Tác giả Bắc Khuynh Dịch giả Yu Ling Nam nữ chính Ôn Cảnh Phàm & Tùy An Nhiên Nam chính là một nhà đầu tư, nghề tay trái là thương nhân & DJ. Nữ chính là Quản lý khách sạn. Thể loại Yêu thầm, HE, 1vs1 Lịch đăng Tùy vào thời gian rảnh ^^ Văn án Âm thanh phát ra từ chiếc radio chính là giọng nói quen thuộc mà tôi đã nghe suốt năm năm. Cho dù là một câu dài hay chỉ là những từ đơn giản thì anh cũng có thể diễn đạt một cách lưu loát. Từng câu từng chữ được anh truyền tải thông qua chất giọng dịu dàng trầm bổng khiến ai nghe qua đều phải đắm chìm vào đó. Cuộc đời này của Tùy An Nhiên có một việc mà cô làm đúng nhất chính là bởi vì một giọng nói mà yêu thích một người và rồi vì người đó mà yêu thích mọi thứ thuộc về anh. Trích đoạn Ai nói tôi không yêu em Cô đã ngầm chịu đựng rất nhiều năm, hôm nay liền đánh liều mượn chút men say mà hỏi Ôn Cảnh Phàm "Anh biết tôi không?". Ôn Cảnh Phàm sửng sốt, vội vàng đỡ lấy cô, anh khẽ nhíu mày "Uống rượu rồi à?". Tùy An Nhiên không nói chuyện mà nhìn thẳng vào anh, cô cố chấp muốn biết đáp án. Hai người giằng co một lúc lâu, anh liền đưa tay lên che mắt cô lại, nhẹ nhàng nói "Quen biết." Giọng nói ấm áp, dịu dàng của anh rót vào tai cô tựa như lần đầu gặp gỡ.279tinh
Không ! Không ! Tôi không còn yêu em nữa Không ! Không ! Tôi không còn yêu em nữa Không ! Không ! Tôi không còn yêu em nữa em ơi Tình đời thay trắng đổi đen Tình đời còn lắm bon chen Tình đời còn lắm đam mê Nên tình còn lắm ê chề Tình mình có nghĩa gì đâu Tình mình đã lắm thương đau Tình mình gian dối cho nhau Thôi đành hẹn lại kiếp sau Không ! không Tôi không còn, tôi không còn yêu em nữa Không ! không Tôi không còn, tôi không còn yêu em nữa Không ! không Tôi không còn, tôi không còn yêu em nữa em ơi ...
Tên truyện Tôi không thể nói yêu em ấy Thể loại Hiện đại – Niên hạ– Thi đấu thể thao – Ngọt sủng Siêu cấp tự luyến lắm chiêu công X Giả bộ trai thẳng không gay thụ Nội dung Hạ Kỷ Niên và Thịnh Tinh Hà đều là vận động viên nhảy cao của đại học T. Đàn anh dẫn dắt đàn em từ đội tuyển của trường lên đội tuyển quốc gia. Cùng nhau học hỏi tích lũy, vừa ra sân đã thành danh vang dội. Xuyên suốt bộ truyện là những tình huống chung đụng tóe điện của cặp đôi siêu cưng này~ ——————————————————————————————— THÔNG TIN LIÊN HỆ YOUTUBE 1. TRUYỆN TRANH ĐAM MỸ 2. NIÊN HẠ CÔNG ; 3. CẦU THANG 4 [ Ngôn ] 👉Facebook 👉 Website Vui lòng không REUP dưới mọi hình thức. Team vẫn đang trong quá trình phát triển, nên vẫn còn nhiều lỗi cần chỉnh sửa và hoàn thiện hơn. ✔Rất mong mọi người ủng hộ team ! ● Mọi vấn đề vi phạm luật bản quyền, nguyên tắc cộng đồng và chính sách vui lòng liên hệ theo
Tên tiếng Trung 谁说我,不爱你Dịch giả Yu LingNam nữ chính Ôn Cảnh Phàm & Tùy An Nhiên; Nam chính là một nhà đầu tư, nghề tay trái là thương nhân & DJ. Nữ chính là Quản lý khách loại Yêu thầm, HE, 1vs1 Trong nhiều năm qua lúc nào tôi cũng nghe một tiếng nói quen thuộc được phát ra từ chiếc radio nàyCũng bởi vì tài nằng truyền cảm của anh qua từng câu nói dù ngắn hay dài cũng được anh biểu cảm trôi câu từng chữ được anh truyền tải thông qua chất giọng dịu dàng trầm bổng khiến ai nghe qua đều phải đắm chìm vào đời này của Tùy An Nhiên có một việc mà cô làm đúng nhất chính là bởi vì một giọng nói mà yêu thích một người và rồi vì người đó mà yêu thích mọi thứ thuộc về đoạnAi nói tôi không yêu em Cô đã ngầm chịu đựng rất nhiều năm, hôm nay liền đánh liều mượn chút men say mà hỏi Ôn Cảnh Phàm "Anh biết tôi không?". Ôn Cảnh Phàm sửng sốt, vội vàng đỡ lấy cô, anh khẽ nhíu mày "Uống rượu rồi à?". Tùy An Nhiên không nói chuyện mà nhìn thẳng vào anh, cô cố chấp muốn biết đáp án. Hai người giằng co một lúc lâu, anh liền đưa tay lên che mắt cô lại, nhẹ nhàng nói "Quen biết." Giọng nói ấm áp, dịu dàng của anh rót vào tai cô tựa như lần đầu gặp gỡ.
Tùy An Nhiên mở vòi nước, cô đưa tay vốc nước lên mặt, dòng nước mát lạnh khiến đầu óc mơ màng của cô tỉnh táo hẳn lên. Hít sâu một hơi, cô xoay người lại lau đi những giọt nước trên mặt vừa mới có kỳ nghỉ phép ngắn hạn, quay về liền phải trực đêm, hôm nay chính là ngày thứ hai cô trực. Tùy An Nhiên buồn ngủ đến mức ngáp một hơi dài, xoay người nhìn vào gương liền thấy đôi mắt đỏ bừng do thiếu ngủ."Thức khuya đúng là kẻ địch lớn nhất của phụ nữ..." Cô thì thầm xong liền nhìn vào đồng hồ trên tay. Đã qua mười hai giờ đêm rồi, chắc là sẽ không có tình huống đặc biệt gì xảy lại phòng làm việc của mình, cô lật đi lật lại bảng số liệu của quý này. Vừa lúc định chợp mắt nghỉ ngơi thì di động để trên bàn đột nhiên reo lên."Quản lý Tùy, có một vị khách quan trọng muốn vào ở khách sạn chúng ta."Tùy An Nhiên liếc nhìn đồng hồ, thấp giọng phân phó "Đã biết. Tôi đến ngay."Cô cầm điện thoại lên, vừa đi vừa hỏi "Là vị khách nào?"Phía quầy tiếp tân im lặng giây lát, sau đó liền nhanh chóng trả lời "Là em trai của ông chủ, Ôn Cảnh Phàm."Tùy An Nhiên vừa định bước vào thang máy, nghe đầu dây bên kia trả lời liền dừng lại, gót giày vì vậy mà kẹt vào khe hở giữa thang máy và mặt đất."Quản lý Tùy, chị làm sao vậy?"Tùy An Nhiên sắc mặt thay đổi liên tục, cô hung hăng nhấc gót giày lên, bình tĩnh bước vào thang máy sau đó nhấn vào tầng một. Đợi đến khi cô mở miệng lần nữa, giọng nói liền có chút run rẩy khó mà phát hiện "Em vừa mới nói cái gì?""Quản lý Tùy, chị làm sao vậy?""Không phải, câu trước đó nữa em đã nói gì.""Hả...Em nói em trai của ông chủ, Ôn Cảnh Phàm."Ôn Cảnh Phàm....Cô vừa cúp điện thoại, vẫn chưa kịp hoàn hồn thì thang máy liền "đinh" một tiếng mở mắt liền thấy một người đàn ông có vóc dáng cao to, trên cánh tay là một chiếc áo vest vắt ngang. Hắn đang đứng trước cửa sổ sát đất gần bàn tiếp An Nhiên nhanh chóng bước tới, tiếng giày cao gót vang lên trên nền gạch. Nhưng khi đến gần vị khách đó, cô mới phát hiện anh ta đang nói chuyện điện hơi nhíu đầu chân mày, nói chuyện có chút nhanh, nghe kỹ thì cô mới biết anh ta đang nói bằng giọng Anh. Giọng nói vừa trầm thấp vừa ấm áp, vẫn giống hệt như trong trí nhớ của Cảnh Phàm rất nhanh liền cúp điện thoại, có chút mệt mỏi đưa tay lên xoa nhẹ giữa hai đầu chân mày, lúc này anh mới nghiêng người nhìn sang bên An Nhiên cảm nhận được ánh mắt của anh rơi trên người mình, cô cẩn thận hít sâu một hơi rồi mới ngẩng đầu lên, trên môi vẫn treo nụ cười ôn hòa như mọi khi "Ngài Ôn, xin mời lên lầu."Ôn Cảnh Phàm "Ừ" một tiếng, anh dời tầm mắt khỏi người cô và bước vào thang thang máy chuyển động càng trở nên rõ ràng hơn trong không gian yên tĩnh, Tùy An Nhiên len lén đưa mắt đánh giá người đàn ông qua tấm cửa kim ta có đôi mắt đen sâu thẳm, sống mũi thẳng tắp, bờ môi mỏng hơi nhếch lên, trên mặt không có lấy một nụ cười, cả khuôn mặt lạnh tanh không có chút cảm xúc dư thừa ba năm không gặp, chắc là anh ta không còn nhớ mình nữa...Cửa thang máy vừa mới mở ra, giọng anh cũng vang lên theo "Tôi không cần phục vụ, không cần làm phiền tôi."Tùy An Nhiên hơi sửng sốt, đi theo anh ra khỏi thang máy. Ánh đèn mờ trên hành lang càng làm nổi bật lên cái xa hoa của Cảnh Phàm đi rất nhanh, thẳng đến trước cửa phòng mới dừng lại. Anh cầm thẻ phòng trên tay, lạnh lùng xoay người nhìn cô một cái, ánh mắt đó đầy hàm ý như đang hỏi "Còn việc gì không?"Tùy An Nhiên cười cười, cô trả lời một cách máy móc "Ngài Ôn, nếu có chuyện gì phiền phức có thể liên hệ với tôi, chúc ngài có một buổi tối vui vẻ."Ôn Cảnh Phàm không trả lời mà cứ như vậy nhìn cô."Vậy tôi không làm phiền ngài nghỉ ngơi." Cô cúi người chào anh rồi xoay người rời mới đi được vài bước liền nghe thấy người đàn ông phía sau dùng giọng nói trầm thấp, nhẹ nhàng gọi tên cô "Tùy An Nhiên."Suy nghĩ của cô trong phút chốc quay lại khoảnh khắc của rất nhiều năm về một ngày mùa hè nóng bức nhưng yên tĩnh, trên ngọn núi cao là chùa Phạm Âm đang ẩn hiện giữa làn sương khói, Tùy An Nhiên ngồi trong sân của ngôi chùa, nửa người trên đang tựa vào bàn đá mà chép kinh Phật. Sau đó cô liền nghe thấy tiếng ve kêu và tiếng bước chân rất sư và người thiếu niên đang đi lên từ những bậc thềm, hắn có gương mặt khôi ngô, vóc dáng nổi bật, ngay cả giọng nói cũng trong veo như nước suối, từng chữ một đều đi vào trái tim đó chính là ngày đầu tiên cả hai gặp nhau. Cho đến tận bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ như tạc, có cảm giác mọi việc như mới xảy ra ngày hôm qua.
ai nói tôi không yêu em