bi mat cua chong ngoc
Đằng sau cuộc hôn nhân tốt đẹp thường có 3 điều dưới đây: 1. Hôn nhân tốt đẹp là sự tôn trọng, thấu hiểu lẫn nhau giữa vợ chồng. Một bí quyết rất quan trọng giữa các cặp vợ chồng có hôn nhân tốt đẹp: Đó là họ phải học cách tôn trọng và luôn hiểu nhau
Bí mật của chồng ngốc - (Chương 40) - Tác giả Bạc Hà Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Bí Mật Của Chồng Tôi Tập 43 Bí Mật Của Chồng Tôi Tập 43 Phim VTV3 Thuyết Minh Phim Bi Mat Cua Chong Toi Tap 43 Phim Bí Mật Của Chồng Tôi Tập Cuối Bí Mật Của Chồng Tôi Trọn Bộ Tập Cuối Bí Mật Của Chồng Tôi Tập 43 - Thuyết Minh - Phim Hàn Quốc - Phim Bi Mat Cua Chong Toi Tap 43 - Bi Mat Cua Chong Toi Tap 44
Bí Mật Của Người Chồng - Truyện Ngôn Tình. Mời quý vị và các bạn cùng lắng nghe câu chuyện ngôn tình Bí Mật Của Người Chồng qua giọng đọc của MC Hoàng Tuấn. Chúc quý vị và các bạn có những phút giây thật thư giãn tại TruyenAudio.Org.
Chương 6: Hôn trộm. Chương trước Chương tiếp. Triệu Khả nhích người từ từ mở mắt. Thân thể cô đau nhức, đặc biệt là vùng lưng. Cũng may đã được quấn băng Đang định tìm xem Lam Ngạo đâu bỗng cô nghe thấy tiếng khóc thút thít phát ra từ phía cuối giường. - Hu
Công thức bí mật của triệu phú internet để bán bất cứ thứ gì trực tuyến, gây dựng nên doanh nghiệp bạn yêu thích và sống cuộc sống bạn hằng ao ước Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu.
Vay Tiền Nhanh Iphone. Files for bi-mat-cua-chong-ngoc Name Last modified Size Go to parent directory 03-Jun-2022 0859 03-Jun-2022 0911 03-Jun-2022 0920 03-Jun-2022 0900 03-Jun-2022 0913 03-Jun-2022 0924 03-Jun-2022 0900 03-Jun-2022 0916 03-Jun-2022 0927 03-Jun-2022 0930 03-Jun-2022 0930 03-Jun-2022 0930 03-Jun-2022 0904 03-Jun-2022 0929
Berlinale-winning actors Qin Hao and Wang Jingchun collaborate to present us with a mind-blowing mystery. The story is an adaptation of “The Bad Kids” by Zi Jin Chen, author of “Burning Ice”.
Ngôn Tình Nguồn sưu tầm 1,165,400 Hoàn Thành 130324 02/03/2020 Đánh giá từ 35 lượt Trời ưu ái cho cô một gương mặt xinh đẹp. Vừa tốt nghiệp trường đại học ba nuôi đã gả cô nói đúng hơn là bán cô cho con trai út của Lam gia- gia tộc xã hội đen khét tiếng..... Nghe nói tam thiếu gia bị tai nạn xe cộ từ nhỏ, ảnh hưởng đến não nên đầu óc có chút vấn đề. Sau khi cưới, cô dần phát hiện ra Bí Mật Của Chồng gia- gia tộc xã hội đen khét tiếng, người đứng đầu là Lam lão gia. Lam lão gia có 3 đứa cháu trai thì cả 2 đều tài giỏi và thành đạt, riêng tam thiếu gia của Lam gia thì lại là 1 tên ngốc vô tích sự. Vì không có một cô gái nào chịu chấp nhận làm vợ của tên ngốc nên Lam lão gia đã mua cô từ tay ba tính tham tiền và mê cờ bạc đương nhiên là ba nuôi cô sẽ đồng ý ngay mà không suy gả vào gia tộc giàu có ai chả sung sướng nhưng lấy phải một tên chồng ngốc mới khổ! Ừ, tên ngốc vô tình hôn cô là do hắn hậu đậu... Ừ, tên ngốc sờ soạng người cô khi cô đang ngủ là do hắn mộng du...Trích đoạn trong truyện ngôn tình hay- Vợ ơi! Chúng ta động phòng!Câu nói đầu tiên trong đêm tân hôn của một cặp vợ chồng. Đó cũng chính là đêm tâm hồn và thể xác hòa làm một...Nhưng thật sự đối với Triệu Khả thì lại khác vì cô phải lấy một tên tác giả Bạc Hà tìm ra những bí mật của anh chồng ngốc của tôi nhé!
Nghe Lam Khánh nói mà Lam Ngạo hơi khó hiểu - Tại sao lại kêu ba tôi đón tôi về Lam gia? - Lúc đó tôi mới 10 tuổi. Trong một lần nghe lỏm anh họ và ba cậu nói chuyện. Họ nói cậu có tố chất để lãnh đạo Lam gia sau này. Tôi đã nổi hứng bắt ba cậu đưa cậu về để so tài... ai mà ngờ được,hai ngày sau tôi bị kẻ nào đó bắt cóc rồi ép uống thuốc độc... Lam Ngạo nắm chặt tay lại. Anh bây giờ mới hiểu được ba vì sao lại đưa anh về Lam gia rời xa mẹ. Chẳng phải là do 1 phần vì tên ông trẻ này sao? Nếu lúc đó anh mà không về Lam Gia thì Lam phu nhân sẽ không ghen. Bà ta cũng không sai người giết mẹ anh. Thật không ngờ, Lam Ngạo bước đến túm chặt lấy cổ của Lam Khánh - Ông có biết lúc đó khi tôi vào Lam gia thì mẹ tôi bị Lam phu nhân giết không? Ông có biết khi tôi vào Lam gia thì phải chịu sự hành hạ của 2 thằng anh khác mẹ không??? Thì ra 1 phần là do ông.... Tiểu soái ca Lam Khánh im lặng. Nghe Lam Ngạo nói mà nó lại lặng thing, cảm thấy áy náy. Lúc là 1 phần nỗi cũng là do sự nông nổi của mình. Nhớ năm đó, Lam Khánh ương ngạnh, không chịu có người hơn mình đành lấy cái chết ra để đe dọa Lam Lão gia dẫn Lam Ngạo về. - Xin... lỗi... Lam Ngạo buông tay lùi lại phía sau - Xin... lỗi? Mẹ tôi cũng không sống lại được. .. Triệu Khả đứng phía sau thấy tình hình không ổn liền bước lên phía trước vỗ vai un ủi anh. Lam Ngạo nhìn cô nhưng không thể quen với gương mặt của Họa Kì. Dường như gương mặt của Triệu Khả đã in sâu vào tâm trí anh rồi. - Chị hỏi nhóc nha.... nhóc biết dấu ấn hoàng kim chứ?- Triệu Khả ngồi xuống ngang bằng chiều cao của Lam Khánh Tiểu soái ca quay mặt đi, bĩu môi - Tôi không phải nhóc! Nhìn bộ dạng của cô... chắc cũng kém tuổi tôi thôi.... Dường như cô cạn lời. Lam Ngạo đột nhiên bước lên phía trước, tay nắm lấy tay cô kéo ra phía sau. - Tôi hỏi ông, ông biết dấu ấn hoàng kim chứ? Lam Khánh nhếch miệng. Từng hình ảnh trước đây hiện lên trong đầu nhóc con. Bàn tay non nớt trắng mịn xoa xoa đầu. Mãi lúc lâu sau, tiểu soái ca mới lên tiếng - Chẳng phải dấu ấn hoàng kim là do anh họ cất giữ sao? - Ý ông là ông nội của tôi? Lam Khánh gật đầu - Ta nhớ trước khi bị bắt, ta có bắt gặp người bịt mặt đưa cho anh họ con dấu vàng. Nói là cất kĩ, dù xảy ra việc gì cũng không được tiết lộ cho ai biết! Ánh mắt Lam Ngạo lộ lên tia khó hiểu. Ông nội đang ở hòn đảo tư nhân hưởng tuổi già. Chẳng lẽ người cuối cùng cất giữ con dấu là ông nội? Triệu Khả đứng đằng sau thì kích động. Cô bằng mọi giá phải lấy được thứ đó. Chỉ cần có con dấu, cô có thể khôi phục gia tộc trước kia của mình. - Chúng ta phải ra khỏi đây Lam Ngạo nói - Tôi dẫn đường nhưng.... Bỗng dưng cả người tiểu soái ca hơi nhích lại về phía anh. Gương mặt yêu mị ngước lên, ánh mắt đen láy long lanh - Cho tôi đi cùng được không? Ở trong khu rừng này mãi cũng chán! - Được! Rồi anh quay sang chỗ cô, ánh mắt phức tạp - Đi thôi, Triệu Khả! - Tôi tên Kì Họa! Lam Ngạo không nói lời nào. Tiểu soái ca Lam Khánh dẫn đường đi trước. Anh và cô theo sau. Lần này, cô cảm giác được Lam Ngạo không còn như trước. Anh không có nắm lấy tay cô, hai người giữ 1 khoảng cách nhất định. Bỗng nhiên trong lòng cô nổi lên cảm giác khó hiểu. Bên ngoài, Diz, Trần Mặc, Nặc Ân và Nã Nhĩ dùng sức cậy bức tường chắn ngang lối đi. Bên kia, Khương Nhạn, Lâm Khiêm và Viên Trác tìm kiếm công tắc khởi động. Có vẻ như hai bên không hai nói với ai cái gì, làm ngơ. Tư Điền không biết đang nghĩ gì. Gương mặt ngày càng khó chịu. Anh không thể ngờ Lam Ngạo lại có mặt ở đây. Nếu Lam Ngạo và cô mà ở chung, không may trí nhớ của cô khôi phục thì anh với cô thật sự không còn cơ hội.... \- Tư Điền! Bỗng phía xa giọng nói của cô vọng đến. Tư Điền vui mừng quay người lại đi nhanh về phía cô. \- Họa Kì, em sao rồi? Bị thương chỗ nào không??? Cô lắc đầu. Khi anh ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô. Mặt lạ da người của cô bị gỡ? \- Họa Kì... mặt lạ của em... \- Bị rơi xuống nham thạch rồi... Giọng cô nói nhỏ. Mặt hơi cúi xuống như nhận lỗi. Đúng lúc này, phía xa Lam Ngạo cũng Lam Khánh cũng đi đến. Thấy anh, Diz mừng rỡ chạy lại \- Thiếu gia, cũng may anh không sao! Chúng tôi lo quá! Trần Mặc nhìn sang Lam Khánh thắc mắc \- Nhóc con nào đây? \- Dám nói tôi là nhóc con sao? Vẻ mặt tiểu soái ca không vui. \-E... hèm...! Đây là ông trẻ của tôi, Lam Khánh!\- Anh nói Cả đám trố mắt. Cái quái gì đang xảy ra vậy? Thiếu gia cư nhiên lại gọi 1 thằng nhóc là ông trẻ? \- Chuyện này tôi sẽ giải thích sau! Lam Ngạo vừa nói nhưng ánh mắt lại nhìn về phía cô mà hiện lên tia buồn nào đó. Triệu Khả cảm nhận được cái nhìn chằm chằm đó. Cô hơi quay mặt đi. Tư Điền đương nhiên là nhìn biểu hiện của cô mà hiểu ra vấn đề. Anh rút khẩu súng ra, bắn tín hiệu lên trời rồi vòng tay qua ôm lấy vai cô, giọng nói trầm trầm \- Ra khỏi đây thôi.... \- Tại sao... anh lại bắn súng tín hiệu? Cô vừa dứt lời, hơn chục tên áo đen xuất hiện. Bọn họ đến chỗ Tư Điền hơi cúi xuống cung kính. Gương mặt anh lạnh lùng, liếc về phía Lam Ngạo lộ lên tia ngoan độc. \- Giết hết những kẻ có mặt ở đây. Chôn vùi xác bọn chúng vĩnh viễn trong khu rừng này cho tôi! Nghe anh nói vậy theo bản năng, Triệu Khả chạy đến ngăn cản \- Không được giết! \- Họa Kì, em làm gì vậy? Mau tránh ra. Bọn chúng nhất định hôm nay phải chết tại đây! Cô không hiểu sao Tư Điền lại biểu hiện khác như vậy. Con người anh thay đổi quá lớn so với cô nghĩ. Từ trước tới nay, Tư Điền không bao giờ ra tay với ai khi không có thù oán. Vậy mà bây giờ đột nhiên anh lại muốn giết Lam Ngạo. Bên này, Lam Ngạo nhíu mày. Lập tức Diz, Trần Mặc, Nặc Ân và Nã Nhĩ rút súng ra. \- Bọn chúng là ai chứ? Mà Triệu Khả đâu? Lúc trước tôi thấy anh và cô ấy cùng bị hút vào ngôi đền cơ mà? Tại sao vừa nãy anh và cô gái kia xuất hiện?\- Nặc Ân thắc mắc \- Tôi cũng không biết! Cô ấy đeo mặt lạ da người của Triệu Khả... bây giờ tôi cũng đang đau đầu đây... Lam Ngạo bây giờ đang rối loạn. Không biết đâu mới là sự thật. Tư Điền nhìn thấy cô không đành lòng để anh giết Lam Ngạo, anh lại càng kiên quyết muốn giết Lam Ngạo cho bằng được \- Khương Nhạn, Viên Trác, Lâm Khiêm cản Họa Kì lại. Tất cả giết... hết... Ba người Lâm Khiêm, Viên Trác và Khương Nhạn nghe lệnh giữ chặt cô lại. \- Tiểu thư, xin lỗi...\- Khương Nhạn tỏ vẻ áy náy \- Anh... làm gì vậy? Tư Điền... anh... Để mặc cô nói, Tư Điền bước lên rút súng nhắm thẳng mi tâm Lam Ngạo mà bắn. \- Cẩn thận! Mau nấp đi! Tiểu soái ca Lam Khánh thấy vậy đẩy người anh sang 1 bên. Tất cả đều tìm chỗ nấp. Những tiếng súng bắt đầu lần lượt vang lên. Triệu Khả nhìn chằm Tư Điền. Cô thật sự có vẻ đang lo lắng cho Lam Ngạo? Lợi dụng cơ hội khi Khương Nhạn lơ là vài giây. Cô nhanh chóng luồn tay cầm lấy khẩu súng giắt bên hông của anh ta. \- Ba người lùi lại... nếu không đừng trách tôi nổ súng... \- Tiểu thư... cô? Khương Nhạn không ngờ thân thủ của cô lại nhanh như vậy. Cả ba người đều nghe lời cô lùi lại, giơ hai tay lên. Đến khi khoảng cách bọn họ đã xa khoảng cách của mình, cô mới quay người lại chạy về phía của Lam Ngạo. Tư Điền đúng lúc phát hiện ra sơ hở chỗ ẩn nấp của Lam Ngạo. Anh ta lợi dụng sự hỗn loạn, vòng ra phía sau cái cây to. Một đường súng nhắm thẳng sau gáy Lam Ngạo. Triệu Khả nhìn thấy hành động này của Tư Điền. Cô mím chặt môi, giơ súng lên. \- Tư Điền, em xin lỗi... Tiếng súng vang lên. Súng trên tay Tư Điền rơi xuống. Tay anh ướt đẫm máu. Ánh mắt anh kinh ngạc nhìn về phía cô. Cả người khụy xuống. Tay còn lại cầm chặt lấy bàn tay bị thương của mình. \- Họa Kì... sao... em... lại.... Cô buông thõng khẩu súng xuống, lẩm bẩm trong miệng \- Xin... lỗi...anh... em.. vì Lam Ngạo... em phải ... làm như.... vậy....
Bạn đang đọc truyện Bí Mật Của Chồng Ngốc của tác giả Bạc Hà. Lam gia - gia tộc xã hội đen khét tiếng, người đứng đầu là Lam lão gia. Lam lão gia có 3 đứa cháu trai thì cả 2 đều tài giỏi và thành đạt, riêng tam thiếu gia của Lam gia thì lại là 1 tên ngốc vô tích sự. Vì không có một cô gái nào chịu chấp nhận làm vợ của tên ngốc nên Lam lão gia đã mua cô từ tay ba tính tham tiền và mê cờ bạc đương nhiên là ba nuôi cô sẽ đồng ý ngay mà không suy gả vào gia tộc giàu có ai chả sung sướng nhưng lấy phải một tên chồng ngốc mới khổ! Ừ, tên ngốc vô tình hôn cô là do hắn hậu đậu... Ừ, tên ngốc sờ soạng người cô khi cô đang ngủ là do hắn mộng du...Nếu yêu thích thể loại ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Gặp Gỡ Thời Thanh Xuân hay Ngây Thơ Khó Cưỡng.
Lam Ngạo nghe cô nói mà tim lại nhói đau. Anh nhanh như cắt, đi đến bên cô. Triệu Khả còn chưa kịp phản ứng đã bị anh nắm chặt lấy hai bả vai - Khốn... kiếp... buông! Triệu Khả khó chịu. Người đàn ông này, dường như đối với cô rất quen thuộc, nhưng không tài nào cô nhớ nổi. - Em yêu... em sao vậy? Tại sao lại quên chứ? Em có biết 1 tháng nay anh tìm em vất vả thế nào không!!! - Anh... bị khùng hả, thả tôi ra... Bị Lam Ngạo ôm chặt, Triệu Khả gần như nghẹt thở. Cô cầm khẩu súng trên tay, định chĩa vào lưng anh mà bóp cò. Ai ngờ vừa cử động, tay cô bị Lam Ngạo cầm chặt, khẩu súng rơi xuống đất . - Anh... - Vợ à, em biết dùng súng sao? - Có buông ra hay không? Ánh mắt cô hiện lên tia sát ý. Lam Ngạo chỉ hơi nhếch miệng. Triệu Khả giơ cẳng chân định sút cho anh 1 cú, nhưng động tác của Lam Ngạo lại nhanh hơn. Anh giữ lấy chân của cô lại. - Vợ à, anh rất nhớ em... rất nhớ!!! Tên biến thái này. Triệu Khả phải bó tay, cô đúng là kém may mắn. Biết trước xảy ra chuyện này, cô thà đi ra đấu với đám người kia 1 trận còn hơn là nhảy xuống cửa sổ bên dưới. Lam Ngạo mất kiểm soát. Anh nâng cằm cô lên, đặt môi mình vào môi cô. Triệu Khả trợn tròn mắt. Cho đến khi cô buộc phải mở miệng để lấy dưỡng khí thì Lam Ngạo lại luồn chiếc lưỡi nóng bỏng mút chặt chiếc lưỡi của cô. - Ưm... ưmm....m ... Bị anh kiểm soát, cô không tài nào thoát khỏi nụ hôn sâu ấy. Càng hôn, người Lam Ngạo càng nóng rực. Anh cư nhiên đưa tay đặt lên bờ ngực cô bóp nhẹ - Aaa....aa.... biến thái... buông!! Triệu Khả rùng mình. Cô cố gắng kháng cự nhưng tay cô bị anh giữ chặt. Chân được thả đặt xuống đất nhưng mại bị chân anh kẹp lại. Bây giờ, cô chẳng khác gì cá nằm trên thớt. - Vợ... anh rất nhớ em... anh thật sự không nhịn được... Giọng nói Lam Ngạo khó nhọc. Anh thở hổn hển. Không phải nói, Triệu Khả thì ú ớ không hiểu anh nói cái gì. Tên khốn này luôn miệng gọi cô là vợ, rốt cuộc là hắn nhầm hay có lí do gì khác? - Vợ... anh... thật sự... Chưa kịp nói hết câu, Lam Ngạo lại cúi xuống hôn cô. Triệu Khả bị anh dồn đến chiếc ghế da thú rộng. Cả thân hình cường tráng của anh đè lên người cô. Triệu Khả thoáng chốc đỏ bừng mặt. Cái gì đó phía dưới căng cứng chọc vào phía bụng dưới của cô. Là anh ta giấu vũ khí sao??? - Anh... thả ra ngay! Khốn kiếp! Tôi mà thoát khỏi đây, tôi thề sẽ khiến anh phải hối hận! - Yêu em anh chưa bao giờ hối hận... vợ à, anh xin lỗi... anh... Quần áo trên người cô lần lượt bị anh gỡ xuống. Cảm giác man mát, khiến cô ý thức được sắp bị anh ta hành hạ. Triệu Khả từ trước giờ chưa bao giờ trải qua chuyện nam nữ. Thật ra Lam Ngạo bây giờ định ân ái cùng cô nhưng cô lại cho là anh sắp hành hạ mình.... - Aa.... có ai ngoài đó không? Cứu tôi!!!! Triệu Khả không thể chống lại Lam Ngạo. Cô đành thay đổi giả vờ la to kêu người từ bên ngoài vào. Nhưng không như mong muốn của cô, Lam Ngạo vừa liên tục hôn xuống vùng cổ, vùng xương quai xanh rồi đến bờ ngực cô vừa nói - Phòng này cách âm rất tốt cho thuận tiện hát karaoke. Vả lại, căn phòng này anh đã bao trọn, ngoài anh ra thì không ai có thể vào... Lúc này, Triệu Khả mới hiểu thế nào là tuyệt vọng. Chẳng lẽ, anh ta muốn giết cô thật sao? - Anh... đừng giết tôi... tôi... Cô cố gắng tỏ ra đáng thương. - Anh đâu có giết em? - Vậy... thứ anh giấu bên dưới là gì? Không phải súng sao? Lam Ngạo suýt nữa bị cô làm cho cười sặc sụa. Anh không ngờ, cô còn không hiểu chuyện nam nữ... Anh chỉ cười, không nói. Tay anh nhanh nhẹn gỡ hết quần áo trên người mình xuống. Bờ vai trần rắn chắc, thân hình với những múi cơ bắp mê người hiện ra trước mắt cô. - Aa... anh tính làm gì??? Cả người cô run bần bật. Lam Ngạo không mấy để ý đến những gì cô nói. Anh mạnh bạo xé rách chiếc quần con mỏng manh của cô. Cái gì cũng bị phơi bày ra, Lam Ngạo lại tiếp tục cúi xuống mút mạnh hai bờ ngực căn tròn của cô. Loại cảm giác này không hiểu sao khiến cơ thể cô bị kích thích mạnh. Triệu Khả nhắm nghiền hai mắt lại. Một lúc lâu sau đó, bỗng dưng anh thì thào nhẹ vào tai cô - Anh... vào nhé! Đương nhiên là Triệu Khả không hiểu gì. Ngay sau đó, phía dưới hạ bộ của cô có cái gì đó đang đi vào. Người cô run rẩy. Cơn đau rát như muốn xé toạc cả thân thể của cô ra - anh làm gì vậy? Đau... Triệu Khả không kìm được nước mắt. Anh thấy vậy cúi xuống hôn nhẹ lên những giọt nước mắt của cô. Cả người từ từ luân động chậm nhất có thể. Lúc này, phía bên dưới 1 dòng tơ máu chảy xuống... - Ngoan... vợ à, lát sẽ hết đau.... Câu nói này không hiểu sao khiến cô lại tin. Tay cô bám chặt vào lưng anh, từng ngón tay vì không kìm được đau mà cắm sâu cả vào tấm lưng trần. Lam Ngạo không hề cảm thấy đau mà ngược lại. Anh cuối cùng cũng trở thành ngờ đàn ông đầu tiên của cô. Mãi về sau cơ thể cô mới thích nghi dần. Lam Ngạo lại luân động nhanh hơn. Mỗi cú thúc của anh dường như có thể chạm tận vào tử cung của cô - Aa.... chậm... tôi.... không chịu .... được.. - Anh... thật sự mất kiên nhẫn rồi.. Động tác của anh ngày 1 nhanh khiến Triệu Khả như muốn chết đi sống lại. Cho đến 3 tiếng sau, Lam Ngạo gầm lên 1 tiếng rồi phóng thích hết tất cả những gì của anh vào trong cô. Phần bên dưới của cô bị lấp đầy căng cứng. Hai người đều thở hổn hển. Anh rút ra, nằm sang bên cạnh ôm chặt lấy cô như sợ cô đi mất - Vợ à, anh yêu em... yêu đến phát điên rồi...
bi mat cua chong ngoc